Mặc dù người chia bài bị đổi thành Dương Lỵ nhưng Dương Lỵ không thể có vấn đề gì được. Cho dù Mã Sơn có mua chuộc được Dương Lỵ thì cô ta cũng không có bản lĩnh đổi bài. Cô ta chỉ là một tay vịn, nếu cô ta có bản lĩnh ấy thì đâu cần dựa vào bán sắc, dụ dỗ khách hàng đổi chip đánh bạc để kiếm tiền hoa hồng. Vậy thì vấn đề nằm ở đâu? Hứa Trí Thắng nhìn về phía Mã Sơn. Đây là điểm duy nhất không được chú ý. ” Hứa Trí Thắng giận dữ, vỗ bàn: “Người thua không rời bàn thì người thắng cũng không được đi. Cược tiếp thì cũng được thôi nhưng anh đã thua tôi rồi, không có tư cách cược với tôi nữa, tôi muốn chơi với người lợi hại hơn”. ” Mã Sơn chưa nói xong, Hứa Trí Thắng đã giơ tay lên ngăn lại. . ”, Hứa Trí Thắng chỉ tay vào Mã Sơn, tức run người. ” Bọn vệ sĩ lập tức định động thủ. Nếu như vậy mà vẫn có thể tráo bài thì thực sự không thể giải thích bằng kỹ xảo chơi bài bịp được. Còn hiện tại, Tra Na Lệ không ngồi bên bàn, chỉ ngồi ở sô pha. “Anh không cần phải nói gì nữa, có chơi có chịu, chỉ trách tôi tài nghệ chưa đủ. Anh ta chắc chắn Mã Sơn không gian lận. Người chia bài đưa tay ra đỡ Hứa Trí Thắng, gọi: “Giám đốc Hứa… Lồng ngực của Hứa Trí Thắng phập phồng lên xuống, bỗng “phụt” một tiếng, anh ta phun ra một búng máu tươi, máu bắn lên mặt bàn, cơ thể loạng choạng, ngã ra đằng sau. ” Đồng thời la lên với bọn vệ sĩ: “Các người còn đứng ngây ra đó làm gì! ” “Có chơi có chịu, cho bọn họ đi! Giờ thì sòng bạc của các anh phải trả tôi năm tỷ! Sô pha cách bàn đánh bài ít nhất năm mét. Các người yên tâm, hôm nay người thua là tôi, một mình tôi chịu trách nhiệm, không liên quan gì tới mọi người, ông chủ sẽ không trách tội mọi người đâu”. Anh ta quay ngoắt đầu lại, nhìn chằm chằm Tra Na Lệ ngồi ở ghế sô pha. Nhưng vấn đề là Tra Na Lệ thắng được hai tỷ rưỡi ở tầng dưới là nhờ có Mã Sơn thu hút toàn bộ sự chú ý để cô ta có cơ hội đặt cược. Làm gì có chuyện thắng được tiền xong là lập tức đi luôn như vậy? Mã Sơn lạnh lùng nhìn bọn họ. Bình sinh, Mã Sơn coi trọng nhất là nghĩa khí, cũng kính trọng những người có nghĩa khí. Cho bọn họ đi! “Các người. Mấy tên vệ sĩ bao vây xung quanh, chỉ cần Hứa Trí Thắng ra lệnh một câu, bọn họ sẽ không chút do dự động thủ với Mã Sơn. Hứa Trí Thắng bỗng nhiên nghĩ tới một chuyện. Anh ta nhớ đến chuyện hai tỷ rưỡi kia cũng là Tra Na Lệ thắng được. Mã Sơn lắc đầu: “Đã nói là chơi một ván ấn định thắng thua rồi, thua là thua, không lẽ giám đốc Hứa định xù? Nhưng Hứa Trí Thắng lại thều thào nói: “Dừng lại! Lời Hứa Trí Thắng nói khiến Mã Sơn khá bất ngờ. Toàn bộ sự chú ý của anh ta đều tập trung vào Mã Sơn, toàn bộ camera ở đây cũng đều nhắm vào Mã Sơn. “Anh! ” Mã Sơn cười gằn: “Hóa ra vua sòng bài Hào Giang cũng chỉ vậy mà thôi, năm tỷ cũng không dám thua! ” “Giám đốc Hứa. ” Hứa Trí Thắng tái mét mặt, cắn răng nói: “Thắng hay thua còn chưa chắc, chúng ta chơi tiếp”. . . Trong tình huống như vậy, dù Thiên Vương có ra tay cũng không thể tráo bài. ”, mắt Hứa Trí Thắng vằn đầy tơ đỏ, như thể đã mất ngủ ba ngày ba đêm ròng. Nhà họ Hà Hào Giang rất giữ chữ tín. Làm thế nào vậy? . Có bản lĩnh thì cược tiếp với tôi! “Chỉ là may mắn thôi mà”, Mã Sơn bắt chước cách nói chuyện của người Hào Giang: “Giám đốc Hứa, anh thua rồi! Thấy Hứa Trí Thắng trọng nghĩa như vậy, Mã Sơn áy náy nói: “Giám đốc Hứa, thực ra tôi không cần năm tỷ này, mục đích tôi tới đây… Nhưng anh đừng mơ dùng chuyện này để làm nhục tôi! Tôi không quan tâm mục đích của anh là gì, anh mau đi đi, tiền sẽ được chuyển vào tài khoản cho anh. Nhưng tôi muốn nhắc nhở anh một câu, sử dụng ngón bài bịp thì phải biết thế nào là đủ. Nếu không, dù có kiếm được cũng chưa chắc đã còn mạng để tiêu đâu. Năm tỷ không phải con số nhỏ, anh tự lo lấy thân đi".