.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 125: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 127 Cửu liên bảo đăng!




Bà ta cố ý tỏ ra yếu thế là để mê hoặc Đầu Húi Cua, để Sáu Sẹo dám đánh cược với bà ta. Bà ta nắm chắc chín mươi chín phần trăm có thể thắng được Đầu Húi Cua. Nhưng nếu để Lý Dục Thần thay bà ta, thì sẽ thua trăm phần trăm. Nhưng tên nhóc này lại chủ động đứng ra. "Thể hiện anh hùng gì hả? Bà ta nháy mắt với ông chủ Vương, cánh tay khẽ run lên, trong lòng bàn tay ngầm giấu một con dao. Chị Mai đứng lên, nhường chỗ cho Lý Dục Thần. Tên nhóc này, đúng là muốn dựa vào may mắn ư? “Người anh em, bắt đầu thôi”, anh ta cố ý nhắc một câu. Đầu Húi Cua bắt đầu đổ quân bài lên bàn. Trái tim Sáu Sẹo tiếp tục trùng xuống. Bốc xong toàn bộ mười bốn quân bài. Chị Mai cũng phải trố mắt theo Đầu Húi Cua. Chị Mai thầm thở dài một hơi, biết cục diện hôm không thể nào tốt được. Nếu chị vẫn không đồng ý thì tôi chỉ có thể nghĩ rằng chị giở trò gian lận”. Ván bài chính thức bắt đầu. Đầu Húi Cua mỉm cười, đầu ngón tay bên tay phải lướt qua trên mười bốn tấm bài xếp ghép với nhau trước mặt, sau đó một tay ấn lên bàn, bốp, đồng loạt lật mười bốn quân bài. Nhưng, khoảnh khắc quân bài được lật ra, anh ta liền trố mắt. ” Lý Dục Thần nói: “Hay là anh lật bài trước đi”. Cậu có thể bốc ra bài hồ không? Khi anh lật ra ba quân nhất vạn, mọi người bắt đầu thở gấp. Không ai chú ý đến, tay của ông ấy từ từ biến thành màu đỏ rực, giống như hai que hàn nung đỏ. Lý Dục Thần nói: “Bốc được quân bài gì, chẳng phải là dựa vào may mắn à, nói không chừng hôm nay tôi may mắn, có thể bốc được quân bài tốt đấy”. “Vãi! Lý Dục Thần cũng bốc một quân trên bàn. Lý Dục Thần lại ngồi im không động đậy. Anh ta mau chóng bốc quân bài đầu tiên. Sáu Sẹo cười ha ha nói: “Chị Mai, chị xem, cậu Lý đã nói là được rồi, nói không chừng cậu ta cũng may mắn thì sao. ” Lý Dục Thần tối sầm mặt, chẳng ra đâu vào đâu. Kiểu cách vô cùng đẹp mắt, giống như trên phim truyền hình vậy. Chị Mai bên cạnh nhìn mà cau mày. Đầu Húi Cua nói: “Chúng ta, ai lật bài trước? Lý Dục Thần cũng cầm quân bài thứ hai. Trong những người ở đây, chỉ có chị Mai nhìn thấy rõ ràng Đầu Húi Cua toàn bốc một dãy cửu liên bảo đăng. Ông chủ Vương lại cười hi hi xoa tay, cứ như xem ván bài rất căng thẳng vậy. Cũng không phải là bốc một quân bài so lớn nhỏ, mà là bốc mười bốn quân bài hồ, lấy đâu ra may mắn? Chị Mai nhìn anh, hậm hực dậm chân xuống đất, nói với vài phần trách móc: “Nếu cậu thua, ngay cả tiền mua quan tài chị cũng không có đâu, sau này cậu phải nuôi chị đấy! Anh không xáo bài, cũng không chọn bài, tùy ý cầm một quân gần mình nhất trong đống bài. Còn Lý Dục Thần toàn bốc quân bài lẻ, không thể nào có thể hồ được. Hắn ta còn ôm một hy vọng lỡ như, nói không chừng bài của phía đối diện còn nát hơn. ”, chị Mai hơi tức giận nói. Nhưng số may của anh cũng chẳng ra làm sao, toàn là quân bài lẻ, ngay cả bộ đôi cũng không có. Bà ta nhìn rất rõ, Đầu Húi Cua cầm toàn bộ quân vạn, có lẽ muốn làm một hàng quân vạn. Anh không có thủ pháp đẹp như vậy, chỉ lật từng quân từng quân bài. Đầu Húi Cua lại chọn một quân trong đống quân bài, bốp một cái đặt trước mặt mình. Đến lượt Lý Dục Thần lật bài. Khiến cho Đầu Húi Cua không nắm bắt được. Chị Mai tức đến muốn nhảy lên mắng người. Đầu Húi Cua bị đáp trả một câu, vô cùng cạn lời. ” Sáu Sẹo chửi một câu, lòng trùng xuống. “Biết rồi, anh bốc đi”, Lý Dục Thần nói. Bởi vì, mười bốn quân bài của anh ta, đều là quân lẻ, vốn không thể hồ được. Tuy đống bài trên bàn rất lộn xộn, nhưng là cao thủ chiêu trò, chị Mai sớm đã nhớ rất rõ vị trí của mỗi quân bài. Lần đầu tiên anh ta gặp phải đối thủ như vậy, không biết là ngu hay là ngốc. Nhất vạn, nhất vạn, nhất vạn… Còn chị Mai đã thu lại con dao của bà ta, kinh ngạc há đôi môi đỏ, khóe miệng khóe mắt đều nhếch cười. Nhị vạn, tam vạn, tứ vạn, ngũ vạn, lục vạn, thất vạn, bát vạn, cửu vạn, cửu vạn, cửu vạn… Lý Dục Thần nhẹ nhàng lật quân bài cuối cùng. Ngũ vạn! Cửu liên bảo đăng!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.