Mục Khôn nói: "Năm nay thu hoạch không tốt, sản lượng ít, các anh cũng biết, châu Âu và Bắc Mỹ đòi hỏi chất lượng cao nên được ưu tiên cung cấp trước. "
"Vậy phía Đông Á này thì sao? Số lượng lớn như thế, các anh không thể bỏ mặc chúng tôi chứ? Năm trước các anh cũng để lại ít nhất một phần ba hàng cao cấp cung cấp cho thị trường trong nước. "
"Phân nửa đã bị Huy gia của Hồng Môn Nam Dương nuốt mất rồi, nếu muốn hàng cao cấp thì hỏi hắn đi. Hắn đã gửi một công chúa nhỏ cho tướng quân, còn các anh thì sao? Bỗng nghe một tiếng súng nổ vọng từ sân trước. Hồng Môn ngày càng vô lý rồi! Các anh đi Chiang Mai nghỉ vài ngày, đợi tin của tôi nhé. Họ lập tức căng thẳng, vô thức rút súng ra. Các anh có thế lực lớn bằng Hồng Môn sao? Thuộc hạ của Mục Khôn cũng lôi súng ra, hai bên đứng sóng vai với nhau. Nếu đã hỏng rồi, tướng quân sẽ nổi giận đấy. "Mục Khôn, chuyện gì vậy? " Ba vị khách đứng dậy, vô cùng cảm kích, chuẩn bị ra về. Đi sau họ là một chàng trai trạc hai mươi tuổi, phong thái thanh thoát xuất trần. Có phải cảnh sát tới không? Huống hồ, các anh có biết Huy gia đối nhân xử thế khéo léo như thế nào không? " Ông ta ra hiệu cho một thuộc hạ: “Ra xem thử đi. Tổng lượng hàng của các anh cộng lại cũng chẳng đáng là bao? Việc phá hỏng quy tắc như vậy, tướng quân không thể bỏ qua được! Ba người bước vào từ ngoài cửa. " "Tướng quân làm sao được? Khi nói, anh ta nhìn thẳng vào Mục Khôn, bởi chỉ có tên này không cầm súng, rõ ràng là ông chủ ở đây. " "Yên tâm, tuyệt đối là hàng non! Ngoài Mục Khôn ra, hơn chục người trong phòng đều giơ súng lên. " "Cái gì? "Ai là Mục Khôn? Bây giờ hàng non lớn khó kiếm lắm, chỉ có thể tìm được hàng nhỏ tuổi thế này thôi. " Mục Khôn nói: "Yên tâm đi, chỗ này không có chuyện gì đâu. Mục Khôn đi tới, nhấc cằm từng cô gái lên xem, hỏi: "Chắc chắn là hàng non chứ? Cửa mở ra, hai thuộc hạ dẫn theo ba cô gái khoảng chừng mười mấy tuổi bước vào. " Ba người nhìn nhau, gật đầu, một người trong đó vỗ tay. Trước đây họ không đụng vào ma túy, thậm chí còn hay xen vào chuyện của chúng ta, giờ tự mình buôn bán hàng trắng, một lần nuốt luôn nửa số hàng, coi chúng ta là cái gì? Ban đầu gương mặt anh tỏ vẻ bình tĩnh, nhưng khi nhìn thấy ba cô gái run rẩy co ro ở góc phòng, trong mắt anh bỗng toát lên một luồng sát khí. Đi đầu là một nam một nữ, nam cao lớn vạm vỡ, nữ xinh đẹp mỹ miều. "Đây là một ít quà gặp mặt mà chúng tôi dâng cho tướng quân, xin chuyển giúp để tỏ lòng kính trọng của chúng tôi. " Tên thuộc hạ sắp đi mở cửa, thì bịch một tiếng, cánh cửa bị đạp bay vào, rồi bạch một cái đập vào tường phía sau, máu phun tung tóe, người đứng sau cửa đã biến thành một đống thịt nhừ. " "Được rồi, thấy các anh có tâm, tôi sẽ giúp các anh tranh thủ thêm chút hàng cao cấp. " Những cô gái co ro một góc, khép nép thành một đám. " Vừa bước vào, Mã Sơn đã lớn tiếng hỏi. "Các người là ai? " Mục Khôn nghe Mã Sơn nói tiếng Hoa, nhíu mày, cũng dùng tiếng Hoa ngọng nghịu hỏi lại. Mã Sơn gật đầu: "Xem ra ông chính là Mục Khôn rồi. "
Mục Khôn nhíu mày, từ lúc nghe tiếng súng nổ ở sân trước, đến khi ba người xuất hiện ở đây, ông ta chỉ nói được hai câu. Chỉ trong vài giây, họ đã vượt qua hai sân, thậm chí vận động viên chạy nước rút trên thế giới cũng chưa nhanh như thế.
