.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 127: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 129 Đây không phải thiên thuật”.




Sáu Sẹo chỉ vào Lý Dục Thần nói: "Là do nó chọc mù con mắt này của tao, hôm nay chỉ cần nó để lại một con mắt, thêm một bàn tay xem như tiền lãi thì lần này tao nhận thua, bọn mày cứ lấy tiền đi". "Nếu bọn tao không chịu thì sao? ", chị Mai nói. Sáu Sẹo cười mỉa, nói với đàn em bên cạnh: "Đuổi những người khác ra khỏi đây! Gọi người! “Còn dao của tao nữa! Lý Dục Thần nói: “Tôi sao cũng được, chỉ là một con rệp thôi”. Ông chủ Vương cười hi hi nói: “Tha cho mày? Trên đường về, chị Mai hỏi Lý Dục Thần. Chị Mai sửng sốt, sau đó phì cười nói: “Vậy được, nếu anh Hải đã nói thế thì tha cho gã một mạng. Cái tát này có vẻ không nặng nhưng Sáu Sẹo lại gào lên thảm thiết. Sáu Sẹo vẫn đang kêu gào thảm thiết. Chị Mai cầm một quân mạt chược trên bàn lên, cũng không thấy bà ta tạo thế gì, mạt chược đã biến thành tia sáng bay ra ngoài, văng trúng vào nửa mặt bên còn lại của Sáu Sẹo. Lúc mọi người nghĩ ông ấy là một tên ngốc thì ông ấy bỗng giơ tay lên đánh một cú vào Sáu Sẹo. Tiểu Dương chạy theo phía sau, tay cầm dao làm bếp. Chỉ thấy trên nửa mặt gã ta xuất hiện một dấu tay đỏ ửng, da bị bong ra một lớp, vẫn còn toát ra một làn khói xanh, mùi khét khó chịu bốc trong không khí. Cho tao một lý do để tha cho mày đi”. ” Đàn em đáp lời, sau đó ra khỏi phòng VIP, mời hết khách của mấy chục bàn mạt chược rời đi. Sư phụ Vinh và Tiểu Dương cũng đi đến cầm tiền giúp. Sau đó là một loạt tiếng ho, nôn ra máu, bãi nôn có một quân cờ mạt chược và mấy cái răng. Mong mọi người tha mạng”. Sáu Sẹo nhìn chị Mai, cười nham hiểm: “Con đ*, tưởng mình đáng tiền lắm à, hôm nay ông đây sẽ chơi nát mày luôn”. Anh Hải ở bên cạnh nói: “Các vị, đừng làm chết người, tôi còn cần gã trả tiền cho tôi đấy”. “A… Mấy tên đàn em của Sáu Sẹo đều ngã la liệt dưới đất, đầu bị đánh sưng húp, đau đớn kêu trời. Nghe Sáu Sẹo nói thế, ai cũng cười một cách thô tục. ” Ông chủ Vương vẫn cười ha ha như thể chuyện Sáu Sẹo nói chẳng liên quan gì đến mình. ” “Quân bài đó đấy! Tiếng gào thét đau đớn của gã ta im bặt. Sáu Sẹo quỳ rạp xuống đất, mơ hồ nói: “Xin tha mạng! Hai người đi vào phòng VIP, mấy tên đứng trước cửa phòng VIP lại xui xẻo trở thành sư cọ. ” Sáu Sẹo gào thét, muốn sờ vào mặt nhưng tay vừa chạm đến, chỗ đó lại đau. Quân cờ mạt chược tông bể hàng tiền đạo của Sáu Sẹo, bay vào trong miệng gã ta. Người ở đây đều từng gặp chị Mai, cũng khá quen mặt, tất cả đã thèm khát bà ta từ lâu rồi. Sáu Sẹo nhìn ông chủ Vương vẫn đang cầm va li tiền trên tay: “Mày là chồng của con kỹ nữ này, lát nữa tao để mày tận mắt chứng kiến cảnh các ​​anh em của tao làm vợ mày thoải mái như thế nào, ha ha ha… “Tao xem còn ai dám động đậy nữa, phải hỏi cái muôi trong tay tao trước này”, sư phụ Vinh đứng đó giơ muôi lên chỉ một vòng. Thật ra không cần họ ra tay, chỉ một cái tát vừa rồi của ông chủ Vương đã khiến đám côn đồ này khiếp sợ rồi. Sáu triệu được đựng trong bốn cái đồ đựng, số tiền lẻ còn lại thì trong balo do Lý Dục Thần đến. Cùng lúc đó, mười mấy thanh niên khác từ bên ngoài lao vào, trong đó có hai người mà Lý Dục Thần đã từng gặp, chính là người đến quán cơm Thân Dân để thu tiền bảo kê. Đám người này đều ngồi xổm xuống đất ôm đầu, không ai dám động đậy. ” Sư phụ Vinh nói: “Tạm được”. Ông chủ Vương nhìn chị Mai. Sư phụ Vinh cầm cái muôi đánh ngã một tên, Tiểu Dương cầm dao làm bếp bước lên xoẹt xoẹt vài cái, đầu người đó thành đầu trọc. ” Lúc này đàn em của gã ta mới phản ứng lại. “Đánh chết tụi nó cho tao! Sau đó ra lệnh với đàn em: “Trói chúng lại cho tao, tao muốn tự mình móc mắt thằng khốn kia, sau đó cùng anh em hưởng thụ chút mùi vị của ả đàn bà chết tiệt này”. ” “Gì cơ? Lấy tiền rồi chúng ta đi”. Vừa muốn ra tay thì cánh cửa bên ngoài bị ai đó đạp bung ra, trong đại sảnh vang lên mấy tiếng kêu thảm thiết. Chị Mai lại nhìn Lý Dục Thần. ”, Tiểu Dương giơ con dao trong tay lên, đi đến cạnh sư phụ Vinh, nhỏ giọng nói: “Sư phụ, đao pháp của tôi ổn chứ? Mọi người nhìn ra ngoài, chỉ thấy sư phụ Vinh đang tràn đầy lửa giận trong mắt, tay cầm cái muôi lao vào. “Tiểu Lý, rốt cuộc vừa rồi sao cậu làm được vậy? Chị biết cậu đổi bài của Đầu Húi Cua, chị Mai đây lăn lộn nhiều năm rồi chưa từng thấy thiên thuật nào cao siêu như vậy". "Đây không phải thiên thuật". "Vậy thì là gì? "
"Tiên thuật! ", Lý Dục Thần nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.