.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 128: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 130 “Vương Tông Sinh?”




Chị Mai giả vờ tức giận bĩu môi: "Không nói thì thôi". Lý Dục Thần nhún vai: "Chị không tin thì tôi cũng hết cách". Chị Mai thở dài: "Thôi vậy, chị biết quy tắc của Thiên Môn, xem như chị nhiều chuyện". Họ không quay lại quán cơm Thân Dân mà đến cửa tiệm làm đẹp đối diện. Lúc này Lý Dục Thần mới biết cửa tiệm này cũng do chị Mai mở. “Chị Mai, mọi người phải đi thật sao? Chẳng phải hôm nay hợp tác vui vẻ lắm sao. Chị Mai nói: “Được rồi, đừng nói gì nữa, dù sao chúng ta cũng là Bồ Tát bùn qua sông, khó bảo vệ được bản thân nữa là, cậu Lý có phúc đức của cậu Lý, chúng ta cứ vui vẻ gặp nhau rồi vui vẻ tạm biệt thôi”. Người ta thu tiền bảo kê đến tận sáu ngàn? Chị Mai cười nói: “Nếu không cậu nghĩ chị đến chỗ gã ta chơi mạt chược làm gì? Tiểu Lý người ta có tài như vậy, sao có thể theo ông học làm đầu bếp chứ? Tiểu Dương nói: “Hôm nay nên dùng một dao giải quyết gã ta luôn”. Xào đồ ăn à? Lý Dục Thần ngây người, không biết là được thương mà sợ hay là không còn gì để nói. Lý Dục Thần mỉm cười. ” Ông chủ Vương là người tận mắt nhìn thấy, tặc lưỡi nói: “Ôi trời, tôi lại quên mất, Tiểu Lý à, hóa ra cậu cũng là cao thủ Thiên Môn”. Ông chủ Vương kể lại màn kinh hồn bạt vía lúc nãy một cách sinh động khiến sư phụ Vinh và Tiểu Dương há hốc miệng. Mọi người có ai làm lại chiêu thức đánh tráo lúc nãy của cậu Lý không mà đòi? Thảo nào ngày nào bà ta cũng đi làm tóc, làm đẹp. “Cậu Lý, nếu cậu cũng là người đồng đạo, tôi không giấu gì cậu”. Tiểu Lý muốn học thì cũng phải đi theo tôi”. ”, Lý Dục Thần hỏi. Chị Mai lấy ba triệu ra đưa cho Lý Dục Thần, nói: “Chúng ta chia đều, mỗi nhà một nửa, cậu không chê ít chứ? Chị Mai nhìn Lý Dục Thần nói: “Chuyện hôm nay sẽ không kết thúc như vậy, Sáu Sẹo chắc chắn sẽ quay lại báo thù. Chị lại lấy của người ta sáu triệu. ”, Tiểu Dương khinh thường nói, còn giơ con dao trong tay lên: “Cho hắn mấy dao, xem hắn còn dám kiêu ngạo không”. “Chị Mai, chị đã nghĩ đến việc gài Sáu Sẹo từ lâu rồi à? ” Ông chủ Vương nói: “Đàn em của Sáu Sẹo thu không ít tiền bảo kê của chúng tôi, hôm nay xem như lấy cả vốn lẫn lời”. Chị Mai gật đầu. ” Tiểu Dương nói: “Tiểu Lý, đi cùng chúng tôi đi! Chị Mai nhìn lướt qua họ, cười nhạo: “Còn nhận người ta làm đệ tử, có biết xấu hổ không vậy? Mọi người bỗng ồn ào tranh nhau nhận đệ tử. Chị gọi đây là tiền lãi à? Tiểu Lý, cậu đừng nghe họ nói, cậu nhận tôi làm sư phụ đi, tôi dạy cậu Chu Sa chưởng”. Chị Mai khẽ cười, cũng không khách sáo nữa. ”, Lý Dục Thần hỏi. Chúng tôi thì không sao, cùng lắm là rời đi, cậu định thế nào? Sư phụ Vinh và Tiểu Dương không nhìn thấy ván bài cuối cùng, không hiểu họ đang nói gì. ”, Tiểu Dương không dám tin. Chị Mai cho nhân viên trong cửa tiệm nghỉ phép, đóng cửa. Ông chủ Vương nói: “Đi theo ông học cái gì? Sư phụ Vinh gõ cái muôi lên đầu Tiểu Dương: “Chỉ chút công phu mèo cào của cậu mà cũng dám nhận đệ tử à? “Tay mấy người bọn tôi không sạch sẽ gì cho cam, vốn định trốn đến thành phố Hòa, mở một cửa hàng nhỏ, an ổn sống nửa đời còn lại, nhưng không ngờ lại bị người ta tìm thấy”. “Cậu gì hiểu cái quái gì”, sư phụ Vinh nói: “Nếu mấy đại tộc này sợ con dao quèn của cậu thì công ty của họ đã phá sản từ lâu rồi”. Chị Mai nhận ra Lý Dục Thần là một cao thủ thiên thuật rất cao siêu. Sư phụ Vinh nói: “Loại người như Sáu Sẹo giữ lại cũng chỉ là tai họa, chúng ta coi như trừ hại cho dân, cướp của giàu chia cho người nghèo”. ” Lý Dục Thần lấy năm trăm ngàn ra: “Đã nói là tôi lấy hai triệu rưỡi tệ thôi, còn lại đều thuộc về chị”. Chị Mai nhíu mày: “Mọi người đừng xem thường Sáu Sẹo, đằng sau gã ta là cậu chủ nhà họ Tra ở Hải Thành – Tra Minh Huy, anh Hải chưa chắc dám động vào gã ta”. ’, Lý Dục Thần hỏi. Ông chủ Vương cười nói: “Gã ta vay nặng lãi bốn triệu của anh Hải, anh Hải là người khá tàn ác, nếu gã không trả được thì chết chắc”. “Dù tua chậm video cũng không thể nhìn ra sao? Sau này Tiểu Lý đi theo tôi, tôi dạy anh”. “Nhà họ Tra lợi hại thế sao? “Vương Tông Sinh? Lý Dục Thần ngẫm nghĩ rồi nói: "Thật ra mọi người không cần phải đi". "Không đi? ", chị Mai thở dài: "Tôi cũng muốn thế lắm nhưng không có chỗ nào để dựa. Đừng thấy chúng tôi có chút công phu mà lầm, trong mắt đám gia tộc giàu có và đại phái tông môn, bọn tôi chẳng là gì cả. Bọn tôi chỉ có thể sống phiêu bạt trong giang hồ, chỉ có giang hồ mới là chỗ dựa của bọn tôi".

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.