.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 129: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 131 “Liễu Kim Sinh là ai?”




"Tôi có thể bảo vệ mọi người", Lý Dục Thần nói. "Cậu? "
Chị Mai sửng sốt, ánh mắt hiện lên vẻ ngạc nhiên. Ông chủ Vương bật cười nói: "Tiểu Lý, cậu có biết Vương Tông Sinh là ai không? Ông ta là người đứng đầu Thái Cực Nam Phái, nhiều năm trước võ công đã đạt đến Hóa Kình. Lần này Lý Dục Thần bật cười thật. ”, ông chủ Vương sửng sốt: “Vậy chắc là Thần Tiên nhỉ? ” “Cậu chưa từng nghe nói đến Tông Sư võ đạo à? Chị Mai sầm mặt, nghiêng đầu sang chỗ khác, ánh mắt như xuyên qua bức tường nhìn đến một nơi cực kỳ xa xôi. ” Sư phụ Vinh nói: “Còn trên Tông Sư thì sao à, cậu nghĩ có rất nhiều Tông Sư sao, cả tỉnh Nam Giang này cũng chỉ có hai Tông Sư, một là Hà Trường Xuân đã sống ẩn dật ở Tiền Đường, người còn lại là Liễu Kim Sinh – Tông Sư Dũng Thành”. Tiểu Lý, cậu đừng nghe ông ta nói, biệt hiệu của ông ta là Phật Cười, cậu nhìn mặt ông ta đi, cái tên này vừa nhìn đã nhớ ngay”. “Vương Tông Sinh đó lợi hại hơn mọi người à? ”, Lý Dục Thần hỏi. Sư phụ Vinh cười nhạo nói: “Thiết Thủ Như Lai gì chứ, tự ông gọi mình chứ gì? Sư phụ Vinh làm xong, trả lại con dao cho Tiểu Dương nói: “Năm đó sư phụ tôi là đao khách Vinh Môn, ẩn mình nấu cơm trong bếp. Tiểu Dương bên cạnh nói: “Sư phụ, ông không thể hiện tuyệt chiêu của mình chút à? ” Lý Dục Thần lắc đầu. Tôi nói thế chắc cậu không thể hình dung, cậu xem… “Chị Mai, chị gây thù gì với Liễu Kim Sinh thế? “Nếu chỉ là Vương Tông Sinh, chúng tôi cũng chưa chắc đã sợ. “Liễu Kim Sinh là ai? Trên nền gạch cứng xuất hiện thêm một ấn tay sâu hai centimet. Ông chủ Vương nói: “Cảnh giới cao nhất trong luyện võ là Tông Sư”. ” Sư phụ Vinh nói: “Được, để cho Tiểu Lý xem”. Dùng dao thái thức ăn cắt trái cây, một lần sáu cú chém, đao pháp này cực kỳ nhanh, cực kỳ chuẩn. Chị Mai bất mãn nói: “Ông nói mấy chuyện này làm gì? ” Lý Dục Thần lại cười thầm, Thiết Thủ Như Lai, Thiên Thủ Quan Âm, hai người này đúng là một đôi. “Mấy thứ em cần đúng là khó mua thật, anh phải chạy khắp cả thành phố Hòa đấy”. Vẫn là ông chủ Vương nói. Chẳng phải là nội gia khinh bỉ gì ngoại gia đâu nhưng mấy người bọn tôi hợp sức lại, chắc gì không thể đánh bại ông ta, nhưng người mà A Mai đắc tội không phải là Vương Tông Sinh, mà là Liễu Kim Sinh”. Khi ở thủ đô, nhờ đao pháp này nên cắt ra tiệc Bách Hoa nên tôi có một biệt danh, gọi là Nhất Đao Xuân”. Nói rồi ông ta cầm một quả táo trong khay đựng hoa quả trên bàn trà lên, sau đó lấy con dao trong tay Tiểu Dương. Ông chủ Vương và sư phụ Vinh nhìn nhau. Chị Mai cậu xuất thân từ Thiên Môn, sau đó đi vào võ đạo, vì nhanh nhẹn linh hoạt, chủ yếu luyện ám khí, trên giang hồ cũng có biệt hiệu là Thiên Thủ Quan Âm”. ” “Chẳng phải đang cho Tiểu Lý biết một chút đó sao? Ông ta nhìn chị Mai một cái, lại nói: “Thật ra biệt hiệu của chị Mai cậu cũng không phải là Thiên Thủ Quan Âm, mà là Nhất Chi Mai”. Nhất Đao Xuân, Nhất Chi Mai… ”, Lý Dục Thần hỏi. ” Nói rồi ông ấy giơ bàn tay ra, lòng bàn tay dần biến thành màu đỏ thắm, sau đó lật bàn tay lại ấn xuống. Lý Dục Thần nghi ngờ mấy biệt danh này là do họ tự đặt cho mình để sánh đôi với chị Mai. Thiết Thủ Như Lai, Thiên Thủ Quan Âm… “Trên Tông Sư thì sao? Sau đó tôi thừa kế công việc của ông ấy, học được vài đao pháp của sư phụ. Quả táo rơi vào trong tay, vẫn là quả táo đó. Ném quả táo lên, ánh dao lóe sáng. “Mấy năm đầu tôi luyện Thiết Sa Chưởng, sau đổi thành luyện Chu Sa Chưởng, người trên giang hồ đặt cho tôi biệt danh là Thiết Thủ Như Lai. Khi Mã Sơn trở lại, Lý Dục Thần đã về đến nhà rồi. Chị Mai nói: “Liễu Kim Sinh không chỉ là Tông Sư, nhà họ Liễu còn là gia tộc lớn nhất trong các thế lực ở Dũng Thành”. Nhưng bóp nhẹ một cái, quả táo đã bị cắt thành bảy miếng, sáu mặt đều tước một mảnh, ở giữa còn lại một miếng hình vuông. ” “Trên Tông Sư? Được rồi đó, hai người này! Tức là động tác vừa rồi, ông ta đã chém ra sáu nhát. Lý Dục Thần biết bà ta có điều khó nói: “Thế này nhé, chị Mai và mọi người tạm thời đừng đi đâu cả, đợi tôi ba ngày, ba ngày sau mọi người hãy đưa ra quyết định”. Mã Sơn than phiền, ném một túi lớn xuống đất. Đá Phốt phát, quặng sắt, mica, mã não, than chì… Bột vàng, đồng thau, chu sa… và hai đồng bạc có niên đại hai mươi năm. Cuối cùng là một xấp giấy vàng, hai cây bút lông và một bình rượu Hùng Hoàng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.