Chín bộ phận cơ thể từ trên trời rơi xuống. Na Già buông Đa Cát ra rồi vặn vẹo cơ thể, chín cái đầu rắn cùng há miệng, mỗi đầu một miếng, nuốt chửng cơ thể Tang Cát. Đa Cát hú dài một tiếng làm phá vỡ sự yên tĩnh của thế giới. Toàn thân nó đẫm máu rơi vào sông Mê Kông như mưa rơi. Cuối cùng, nó ngã ầm xuống rồi nằm trên bãi sông. "Na Già! Long Bà Ba Dục mừng rỡ, phấn khích hét lớn: "Na Già, hủy diệt chúng đi! Hủy diệt thế giới này đi! Cứng quá! "Cứng, cứng quá, em sờ xem. Ngài là vị thần chân chính duy nhất mà! Có thể nói anh ta đã dùng thân xác của mình làm đệm thịt cho Tra Na Lệ. " Tra Na Lệ khó hiểu nhìn Mã Sơn, mãi đến khi nhìn thấy biểu cảm đau đớn và kỳ lạ trên mặt anh ta, cô ta mới nhận ra mình đang nằm đè lên người anh ta. Có một thứ cứng. Ầm ầm! . Cứng… " Ầm! " Cô ta rất muốn đánh anh ta một trận, lúc này rồi mà còn có tâm trạng đùa giỡn nữa? Mềm quá! Lúc tiếp đất, anh ta dùng sức xoay eo, đẩy Tra Na Lệ lên trên, dùng tốc độ rơi nhanh của mình để đổi lấy tốc độ rơi chậm lại của Tra Na Lệ. Nước sông đục ngầu ngập đến nửa thân nó, xối xả trên sông làm nhuộm đỏ cả mảng sông. Nhưng nhìn thấy khuôn mặt đầy máu của Mã Sơn, cô ta lại thấy thương anh ta vô cùng. Mã Sơn phun một ngụm máu tươi vào mặt Tra Na Lệ. Chỉ có những giọt nước mắt này mới là trong trẻo, sạch sẽ. . Tìm đâu ra được người đàn ông như vậy đây? Cái đầu rắn khổng lồ từ trên không trung đập xuống, một ngụm nuốt chửng Long Bà Ba Dục. Bịch! Thần của tôi! " Na Già quay cái đầu khổng lồ của mình trên không trung, khè ra lưỡi rắn dài rồi phun ra ngọn lửa giận dữ lần nữa. Anh ta vì cô ta mà ngay cả mạng cũng không tiếc. "Mã Sơn! "Đồ khốn! "Cái gì mà mềm quá cứng quá? . " Mã Sơn phát ra tiếng lẩm bẩm, biểu cảm trông rất khó chịu. Sự hung bạo, tức giận và hơi thở cuồng bạo nuốt chửng mọi thứ trên người nó đã biến mất như một tác phẩm điêu khắc. " Long Bà Ba Dục đứng trên vách đá lo lắng hét lên: "Đừng để những phàm nhân tầm thường này mê hoặc, ăn thịt chúng đi! Phụt! . Tra Na Lệ nghe anh ta nói càng ngày càng không ra gì, mặt đỏ bừng tức giận bò dậy nói: "Nếu anh còn như vậy nữa, em không thèm để ý đến anh nữa đâu! Trong mắt Đa Cát chảy ra hai hàng nước mắt trong veo. . " "Mềm. . Lưng anh ta đập mạnh xuống đất, sau đó Tra Na Lệ lại đè nặng lên người anh ta. " Mã Sơn nhăn nhó, đau đớn vặn vẹo cơ thể, nói: "Lưng anh. Sau khi đầu rắn nuốt Long Bà Ba Dục xong thì thuận thế đụng phải vách núi. Na Già chín đầu đứng trên không trung nhìn con Thiên Lang hấp hối trên bãi sông dường như đang suy nghĩ điều gì đó. Thần Điện sụp đổ, đá lớn lăn xuống. " Mã Sơn nói. Một lực va chạm cực lớn khiến cả ngọn núi sụp đổ. Trong lòng Tra Na Lệ dâng lên một cảm giác hạnh phúc ngập tràn. " Tra Na Lệ không kịp lau máu, chỉ ôm lấy Mã Sơn kêu lớn: "Anh không sao chứ? Mã Sơn ôm chặt Tra Na Lệ rơi xuống từ trên không trung. . . Cứng lắm, đau lắm! Em sờ xem là cái gì vậy? "
Tra Na Lệ sửng sốt, lúc này mới biết mình hiểu lầm Mã Sơn nên vội vàng ngồi xổm xuống giúp Mã Sơn lật người lại. Chỉ thấy một ngọn đèn cắm trên lưng Mã Sơn, tim đèn và nửa phần đầu đèn đã hoàn toàn đâm vào khoang ngực, chỉ còn lại một phần đế đèn ở bên ngoài.
