Lý Dục Thần nhíu mày nói: "Cược đá kiếm tiền thì có thể nhưng giờ không phải lúc. Chú Minh không cần khó xử, nếu Vương Tông Sinh muốn đến tìm tôi thì cứ để ông ta đến". Phùng Thiên Minh sửng sốt, vừa rồi ông ta không hề nhắc đến tên của Vương Tông Sinh. "Cậu Lý biết chưởng môn Vương à? "
"Từng có duyên gặp nhau". Có lẽ chín mươi chín phần trăm sẽ đặt cược Vương Tông Sinh thắng. Không biết anh có thực lực thế thật không, hay là không biết Vương Tông Sinh mạnh thế nào? Mở sàn cá cược? ”, Phùng Thiên Minh hỏi. Bảo vệ đứng thẳng thớm hơn lúc bình thường, phục vụ cũng cười rạng rỡ như thường ngày. Hôm nay, cậu chủ gia tộc nhà họ Trần ở Thân Châu – Trần Văn Học thay mặt cho nhà họ Trần đến gặp người phụ trách các doanh nghiệp và các gia tộc lớn ở thành phố Hòa trong phòng tổng thống của khách sạn Hải Châu, bàn bạc về dự án hợp tác đầu tiên được đầu tư ở thành phố Hòa của nhà họ Trần. Trương Nhất Bình nhìn biển số xe hơi quen. Nhưng nhìn dáng vẻ tự tin, ung dung của Lý Dục Thần như thế anh đã dự tính mọi chuyện. … Khách sạn Hải Châu là khách sạn năm sao có cổ phần đầu tư của tập đoàn Vĩnh Thanh, cũng là tài sản quan trọng nhất dưới trướng của tập đoàn Vĩnh Thanh ngoài tòa nhà Vĩnh Thanh. Đây là nhiệm vụ quan trọng của các gia tộc. Trương Nhất Bình hơi căng thẳng. Có cần tôi sắp xếp cho mọi người gặp nhau không? Thậm chí lúc này gia chủ nhà họ Triệu – Triệu Tứ Hải cũng đích thân đến. “Vậy có lẽ kỷ lục bất bại của ông ta sắp không còn nữa”. “Vậy… Bình thường mấy gia tộc đó luôn ra vẻ kiêu ngạo ta đây, nào có xem anh ta ra gì. Phùng Thiên Minh cực kỳ ngạc nhiên. Chủ tịch Trương Đông Hằng cực kỳ hăng hái, đích thân đứng trước cửa khách sạn đón khách. Đứng bên cạnh ông ta, ngoài các nhân viên quản lý cấp cao của khách sạn, thì còn có cậu chủ tập đoàn Vĩnh Thanh – Trương Nhất Bình. “Chú Minh, ông có thể mở một sàn cá cược gần đó, không chừng có thể kiếm được một ít tiền”. Hôm nay là ngày tốt của tập đoàn Vĩnh Thanh, cũng là cơ hội trong đời của anh ta. Nhà họ Trần ở Thân Châu là gia tộc giàu có của Thân Châu. thời gian, địa điểm cụ thể và quy tắc trận đấu thì sao? Vương Tông Sinh là chưởng môn Thái Cực Nam Phái, được gọi là Bán Bộ Tông Sư. Vậy thì ba ngày sau đi, tôi và ông ta so tài một trận”. Cả Nam Giang này chỉ có vài dám nói có thể thắng Vương Tông Sinh? Phùng Thiên Minh cạn lời. Trương Nhất Bình biết rất rõ cơ hội này không phải lúc nào cũng có, thậm chí có thể nói là có một không hai. Bây giờ cậu chủ Trần chỉ mới thông báo ở đây, các gia tộc đã chủ động chạy đến. Phùng Thiên Minh gật đầu: “Nếu hai người đã biết nhau thì dễ giải quyết. Khách sạn lớn Hải Châu. Trương Đông Hằng bên cạnh anh ta đã nhanh chân bước đến mở cửa xe. Các gia tộc ở thành phố Hòa vẫn chưa là gì với gia tộc giàu có ở Thân Châu Nếu có thể kết bạn với cậu chủ Trần, từ đó thiết lập mối quan hệ với nhà họ Trần ở Thân Châu, điều đó sẽ giúp ích rất nhiều cho anh ta, thậm chí là cho tương lai của cả tập đoàn Vĩnh Thanh. Lý Dục Thần khẽ cười. Phùng Thiên Minh càng ngạc nhiên hơn, Lý Dục Thần này đã không phải là tự tin ung dung nữa, mà quả thật là kiêu ngạo, ngông cuồng. “Tùy ông ta”, Lý Dục Thần bình thản nói: “Dù sao cứ hẹn trong ba ngày đều được”. ” Lý Dục Thần mỉm cười nói: “Thế này nhé, chẳng phải ông ta muốn lấy lại thể diện sao? Dù là bố anh ta - chủ tịch tập đoàn Vĩnh Thanh là Trương Căn Mậu cũng phải hạ giọng cúi mình trước mấy gia tộc này. Trương Nhất Bình không khỏi cảm thán, cùng là cậu chủ nhưng cách biệt giữa anh ta và cậu Trần này quá lớn. Ngay cả quy tắc cũng đều tùy ý đối phương, đây là kiêu ngạo cỡ nào mới có thể nói mấy lời này. Hơn nữa, hôm nay các gia tộc lớn của thành phố Hòa đều cử người đại diện đến. Nhưng đây là một vụ làm ăn có lời, chỉ là tỷ lệ đền tiền phải tính toán thật kỹ. “Cậu Lý, đây không phải chuyện đùa, chưởng môn Vương là chưởng môn Thái Cực Nam Phái, đã nhiều năm chưa từng thất bại rồi”, Phùng Thiên Minh có ý tốt nhắc nhở. Ngay lúc này một chiếc Maybach dừng trước cửa khách sạn. Nhìn thấy người bước xuống xe, Trương Nhất Bình lại ngạc nhiên đến mức ngây người. Gia chủ nhà họ Lâm thế mà cũng tự mình đến. Đọc full tại TAMLINH247. VN nhé ! !
