.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 1320: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 1338 Chó trong thôn cũng sủa inh ỏi.




"Vưu Hinh. . . "

Lý Dục Thần lặng lẽ đọc tên của cô ta. Trời đã hoàn toàn tối, ánh trăng chiếu vào cơ thể cô ta phủ thêm lên người cô ta một luồng ánh sáng thánh thiện. ” “Vưu Hinh, con khốn này, tao biết ngay sẽ chẳng có chuyện tốt đẹp nếu mày tỉnh lại mà. ” “Đúng vậy, cô ấy cũng đẹp giống cô vậy. Ta muốn đánh chết các ngươi! ” Sau đó đèn được bật sáng lên, một người đàn ông lao ra khỏi nhà, trong tay còn cầm theo một cây gậy gỗ. Các thôn dân bước ra khỏi nhà và nhanh chóng hiểu chuyện gì đang xảy ra. ” "Đúng, đừng để hắn chạy mất! Chẳng mấy chốc, bọn họ đã bị chặn ở một góc nhỏ. ” “À, thế thì chắc chắn cô ấy rất xinh đẹp. Mày dám lén lút qua lại với đàn ông, tao sẽ cho mày biết tay! Bắt hắn lại, đừng để hắn chạy mất! Đánh chết hắn! ” “Thằng đấy ở đâu đến thế? “Mộng Đình! " . Ông ấy sẽ đánh chết anh mất! ” Ngay vào lúc này, một giọng nói tức giận vang lên: “Vưu Hinh! . “Mộng Đình là ai? “A, thì ra là Vưu Hinh lén lút qua lại với đàn ông à! ” “Vưu Hinh hôn mê nhiều năm như vậy, vừa mới tỉnh dậy đã được bao lâu đâu mà, sao cô ta có thể lén lút qua lại với đàn ông được cơ chứ? Nhưng phía sau còn có giọng nói giận dữ của bố Vưu Hinh: “Các người chạy đi đâu! Có phải hắn đến từ bên kia núi không? Bên kia núi có rất nhiều kẻ lừa dối! đang nói chuyện với ai đấy? ” Vưu Hinh tò mò hỏi. Ngũ quan của cô gái đang đứng trước mặt anh hoàn toàn khác với Lâm Mộng Đình nhưng lại khiến anh cảm thấy hai người bọn họ rất giống nhau. “Cô ấy là vợ của tôi. Các người đứng lại! Vưu Hinh là một cô gái đơn thuần, nhất định đã bị hắn lừa! Chó trong thôn cũng sủa inh ỏi. Anh đưa tay lên, chậm rãi vuốt ve khuôn mặt và đường chân tóc của cô ta. ” Người dân trong thôn bị ông ta làm phiền, đèn lần lượt được bật lên, thậm chí ngay cả chó cũng sủa theo. Mọi người dồn đến, bố của Vưu Hinh đứng ở phía trước. ! ” Lý Dục Thần chạy theo sau Vưu Hinh. Để tao xem xem là tên yếu đuối từ đâu đến dám đánh chủ ý lên Vưu Hinh của nhà tao. “Được lắm, mày lại dám hẹn hò với cái thằng ất ơ nào đấy! ” Lý Dục Thần cũng không biết vì sao mà anh lại nhớ đến Lâm Mộng Đình. Càng ngày càng có nhiều người cầm theo cả gậy gỗ và rìu ra để chặn đường ra khỏi thôn. . ” Vưu Hinh giật mình, vội vã kéo Lý Dục Thần bỏ chạy. " "Bắt hắn lại! Đạo Lăng đại nhân vừa mới tuần tra nơi này, để đề phòng ảnh hưởng của phía bên kia sẽ gây ra những chuyện làm bài hoại thuần phong mỹ tục đấy. “Chạy nhanh lên, đó là bố tôi! Lý Dục Thần mặc cho Vưu Hinh kéo anh đi, chạy trái chạy phải trong thôn nhỏ. Trông ông ta rất thô lỗ, râu ria mọc đầy mặt, đôi mắt đầy tơ máu, vừa mở miệng đã ngửi thấy đầy mùi rượu. "Vưu Hinh, con khốn này, mày hủy hoại thanh danh của tao, mau theo tao về nhà! "

"Không! " Vưu Hinh trở lên bướng bỉnh, cô ta nắm chặt tay của Lý Dục Thần: "Con sẽ không về với bố đâu! "

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.