.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 1323: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 1341 "Tiếp theo chúng ta đi đâu đây?"




"Mộng Đình. . . " Anh khẽ gọi một tiếng. "Hửm? " "Chúng ta. "Hồi nhỏ, mỗi lần tôi tỉnh lại đều thấy bố uống rượu chửi bới, ông ấy mắng tôi là đồ bỏ đi chỉ biết ngủ, mẹ bảo vệ tôi thì bố lại đánh bà ấy, mẹ lại ôm tôi khóc. " "Đúng vậy, chị tôi tên Ayna, chị ấy làm việc trên núi, phụ trách trông coi cáp treo. Chị tôi rất nghiêm khắc nhưng chị ấy rất tốt với tôi. " "Thì ra là vậy! " "Tôi cũng không biết. " Vưu Hinh ngồi trong biển hoa, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, hai tay cô ta đan vào nhau rồi đặt trước ngực: "Kết hôn đi! " "Ayna, A Y Na. " "Sau đó có một lần tỉnh lại, tôi không thấy mẹ nữa. Lý Dục Thần sửng sốt, những lời bất ngờ của cô gái nhỏ này khiến anh kinh ngạc, nhất thời không biết trả lời như thế nào. . Bà ấy nói không phải, bố không phải người xấu, bố chỉ cố chấp giống như đá trên núi thôi. " Lý Dục Thần cảm thán, đây đúng là một gia đình kỳ lạ. " Vưu Hinh ngạc nhiên nhìn anh: "Hình như đúng là có chút vậy thật, con nhà người ta đều tên là Tố Hi, Mẫn Ân, Hiếu Châu, Nghiên Tú gì đó, chỉ có tên tôi và chị gái là đặc biệt, của chị tôi lại còn có ba chữ. Tôi hỏi mẹ, bố là người xấu sao? " Vưu Hinh lắc đầu rồi ngồi xuống giữa những bông hoa, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đầy sao. Có người thì nói mẹ chết rồi, tôi biết mẹ không chết, bà ấy lên thiên đường rồi. "Lúc anh hôn tôi, tôi đã quyết định sẽ lấy anh rồi! . "Hầy, đúng là viển vông thật! Anh gọi tôi sao? Mẹ tôi đang ở trên trời chúc phúc cho chúng ta đấy! "Tiếp theo chúng ta đi đâu đây? Lý Dục Thần hơi sửng sốt mới biết mình lại gọi nhầm. " "Vì hồi nhỏ tôi mắc một căn bệnh lạ, phải ngủ thường xuyên, ngủ một giấc rất rất lâu, cũng không biết khi nào sẽ tỉnh dậy. " Lý Dục Thần lẩm bẩm: "Tên của hai người lạ thật. Nhưng nghĩ đến nơi kỳ lạ này, ngay cả pháp lực cũng không thể sử dụng, sức mạnh thể xác của lôi kiếp cũng sẽ biến mất thì chuyện gì xảy ra cũng là bình thường thôi. . " Lý Dục Thần không biết nên an ủi cô như thế nào, mắc phải căn bệnh như vậy cũng không biết là may mắn hay bất hạnh. Khuôn mặt cô thoáng chút buồn. " Cô ta quay đầu nhìn Lý Dục Thần, trên mặt nở nụ cười, trong mắt tràn đầy sự mong đợi. Tôi có vợ rồi, cô ấy tên là Mộng Đình. " Cô ta nói một cách tự nhiên như thể đang nói về việc ăn cơm uống nước vậy nhưng lại rất chân thành. . . . Có khi vài tháng tỉnh một lần, có khi vài năm tỉnh một lần. "Mẹ cô đâu? " "Thật sao? Anh trai rất ít khi ở nhà, cũng rất ít nói. ” Lý Dục Thần có hơi hổ thẹn, anh nhớ lại sự đường đột và hấp tấp vừa rồi, đáng lẽ anh không nên xâm phạm một cô gái ngây thơ như vậy: "Tôi. " Vưu Hinh quay đầu lại cười với anh. Anh ấy là một người kỳ lạ giống như tên của anh ấy vậy. " "Anh trai cô đâu? Những bông hoa này, những vì sao này. . Mẹ đang nhìn tôi đấy, anh xem, đó là mắt của bà ấy kìa! Họ nói mẹ đi rồi và sẽ không bao giờ quay lại nữa. "Vưu Hinh, sao họ nói cô vẫn còn ngủ say? " Ánh mắt Vưu Hinh tối sầm lại, một tia thất vọng thoáng qua trên khuôn mặt cô ta nhưng rất nhanh cô ta lại cười. " "Tôi… " Vưu Hinh chỉ vào bầu trời đầy sao nói. "Anh xem, nơi này đẹp biết bao! À đúng rồi, tên anh trai tôi cũng rất đặc biệt, anh ấy tên Ba Kỳ Lan. "Người vừa nãy là chị gái cô sao? . " Cô ta thở dài rồi đứng dậy: "Tôi biết mà, cảnh đẹp đến mấy cũng không thể giữ lại được, cuộc đời cũng giống như nước trong sông vậy, cứ trôi mãi. Vì vậy tôi thích Thiên Trì, nó mãi mãi nằm yên bình trong vòng tay của những ngọn núi, núi còn thì nó sẽ còn mãi. "
"Ngọn núi của tôi ở đâu nhỉ? " Vưu Hinh đứng giữa những bông hoa rực rỡ dường như có một sự lưu luyến vô hạn: "Chúng ta đi thôi! "

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.