Cô ta lặng lẽ đi trước. Lý Dục Thần lặng lẽ đi theo. Hoa nở dọc đường, sao đêm theo chân. Chỉ là hai người vẫn luôn một trước một sau, giữ khoảng cách một bước. Bước chân này khiến mọi điều tốt đẹp và niềm vui tan thành mây khói biến thành nỗi buồn và tiếc nuối. . . " "Khi em được sinh ra, có một lời nguyền giáng xuống em, nói rằng một ngày nào đó em sẽ bị ác quỷ mang đi, làm thần linh nổi giận, gia tộc chúng ta sẽ vì thế mà bị trừng phạt, tất cả mọi người sẽ bị đày xuống địa ngục. " Vưu Hinh nói. " Vưu Hinh nói. "Anh hiểu rồi. " "Không! " "Bố từng là một người vĩ đại, là dũng sĩ trong mắt thôn dân, là niềm tự hào của mẹ và chúng ta. . Mẹ chết là vì lời nguyền của em đấy! . " "Đây là lời nguyền cổ xưa, là ý muốn của thần linh. Em không cho phép anh giết anh ấy! " "Tại sao? " "Vưu Hinh, em phải biết đây là cấm địa, những người vào đây đều phải chết! "Anh trai! Về nhà đi, ngủ đi! Từ khi em được sinh ra thì bố bắt đầu uống rượu, chửi bới, phát điên vì rượu. "Em. "Mẹ. " "Em nói gì cơ? " "Bố mắng em không phải vì em bị bệnh mà là vì sự không may mắn của em, em có thể mang đến tai họa cho gia đình. Anh ấy không lừa em, là em dẫn anh ấy đến đây. " Trong mắt Ba Kỳ Lan lộ ra một tia thương xót. Nhưng người đàn ông đi cùng em này, anh ta phải chết! . " Trong mắt Ba Kỳ Lan đã có nước mắt nhưng ánh mắt lại trở nên kiên định. "Vưu Hinh, đứng lại! " "Anh trai, em theo đuổi tình yêu đích thực của mình, anh nên vui mừng cho em chứ, giống như mẹ vậy! Em là Thiên Trì, anh ấy chính là ngọn núi của em, là đỉnh Bạch Đầu của em! " Vưu Hinh ngạc nhiên nhìn người đàn ông: "Sao anh lại ở đây? Đây là cấm địa mà! Anh ấy là người trong lòng em! " Trên mặt Vưu Hinh thoáng ửng hồng: "Em đã trao hết mọi thứ của mình cho anh ấy rồi! "Em muốn vì một người xa lạ mà làm trái với anh sao? . " Ba Kỳ Lan nhìn Lý Dục Thần sau lưng Vưu Hinh: "Em bị tên đàn ông dị tộc này lừa rồi! . . "Vưu Hinh, em là em gái của anh, anh không muốn em chết. . " "Vì anh là người bảo vệ của thần linh. " Ba Kỳ Lan kinh ngạc nhìn Lý Dục Thần: "Vưu Hinh, em làm anh thất vọng quá rồi! " Ba Kỳ Lan nghiêm nghị nói. " Vưu Hinh không muốn nói ra sự thật nhưng cô ta lại không giỏi nói dối. Anh không muốn điều đó là sự thật. . Vưu Hinh, anh không muốn! " Phía trước đột nhiên xuất hiện một người đàn ông, cao lớn, khỏe mạnh, đứng đó như một ngọn núi. Anh ấy là. Em không muốn làm trái với anh nhưng anh ấy không phải là người xa lạ, anh ấy. " Vưu Hinh kinh ngạc nhìn anh trai: "Em có lời nguyền gì? " "Không! Đêm mẹ mất, bọn họ vẫn đang cãi nhau vì em. " "Vậy tại sao anh lại ở đây? " "Câu này phải là anh hỏi em mới đúng, sao em lại đến đây? "Anh trai! Mẹ vì thế mà đau lòng, đã nhiều lần cãi nhau với bố, không tiếc chịu trận đòn độc ác của bố vì em đấy. " Trên người Ba Kỳ Lan có một luồng uy thế đặc biệt như thể đã có được sức mạnh của thần linh vậy. " Ba Kỳ Lan ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, trong mắt bỗng hiện lên vẻ bi thương: "Vưu Hinh, em có biết mẹ đã chết như thế nào không? " "Em. " Vưu Hinh ngạc nhiên nhìn anh trai: "Anh muốn giết bọn em sao? " "Vưu Hinh, bây giờ em xông vào cấm địa, quấy rầy thần linh đang ngủ say, tất cả những điều này đều ứng nghiệm lời nguyền trên người em. Sát khí trên người anh ta tăng lên. "Nếu em muốn ngăn cản, anh sẽ giết cả em! Vưu Hinh, đừng trách anh, anh là người bảo vệ cấm địa! Toàn bộ gia tộc chúng ta đều là như vậy! "