.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 1327: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 1345 Tại sao anh lại có thần lực?”




Pháp lực ít ỏi hiện tại của anh không mở được pháp bảo không gian nên không lấy được thuốc và pháp khí. Máu chảy từ vết thương ở sườn xuống. Anh cảm thấy choáng váng. Vưu Hinh muốn tiến lên làm gì đó nhưng lại sợ làm phiền anh. Cô ta đành quỳ xuống ở cửa hang, cầu nguyện thầm với bầu trời. Ra đây cho anh! “Vưu Hinh! Lẽ nào là hồn phách bị lạc của Lâm Mộng Đình đã nhập vào cơ thể của Vưu Hinh? Trừ khi tôi chết! Mau ra đây đi! Ba Kỳ Lan không để ý đến Vưu Hinh, anh ta nhìn Lý Dục Thần rồi hỏi: “Rốt cuộc anh là ai? "Dục Thần, tôi sẽ không để ai làm hại anh đâu! Vưu Hinh vội vàng chạy vào hang kéo Lý Dục Thần dậy. Vưu Hinh chỉ là một cô gái hiền lành bình thường thôi mà! Khuôn mặt của anh ta vuông vắn, ngũ quan đương nhiên cũng rất ngay thẳng, khí phách còn mang theo mấy phần chính trực. Nhưng chắc chắn tiếng gọi ‘Dục Thần’ vừa rồi chính là giọng nói của Lâm Mộng Đình. . “Anh ơi, em không cho phép anh làm tổn thương anh ấy! Ba Kỳ Lan sửng sốt một lát, tức giận nói: “Ăn nói hàm hồ! " Giọng nói của Ba Kỳ Lan truyền theo tiếng gió. Nhưng mà, sao có thể như thế được chứ? " Gió thổi vào rừng cây như tiếng khóc của phụ nữ. "Vưu Hinh, các người ở đâu? Còn người đang ở bên cạnh anh lúc này là một cô gái của dân tộc Cao Ly tên là Vưu Hinh. Anh tìm thấy hai người rồi! Nhưng không ngờ, hang này rất nông, đi vài bước là hết đường. ” Ba Kỳ Lan chui vào bên trong sơn động. "Nhanh lên, anh trai tôi đuổi tới rồi! Lý trí nói cho anh biết, Lâm Mộng Đình vẫn còn đang ở thành phố Hòa cách xa vạn dặm, nằm trên giường ở Ngô Đồng Cư, hồn bay phách lạc, vô tri vô giác. . Vài đám mây đen trôi tới che khuất cả bầu trời đầy sao. Lý Dục Thần cảm thấy một thân thể ấm áp ôm chặt anh từ phía sau, hơi thở như hoa lan phả vào tai anh. "Mộng Đình! ” "Thần lực ở trên trời được chia sẻ cho tất cả mọi người, đó không phải đặc quyền của anh và cũng chẳng phải đặc quyền của bất kỳ người nào. "Thần linh ơi, xin hãy tha cho anh ấy, đừng để anh ấy chết, tôi nguyện dùng mạng sống của mình để đổi lấy mạng sống của anh ấy! " Trong bóng tối, anh không thể nhìn rõ bất cứ thứ gì. Nơi này chính là cấm địa, chỉ những người được thần cho phép thì mới có thể vào, chỉ những người cống hiến hết mình cho thần mới có thể được thần ban cho pháp lực. Tay anh ta đang cầm một ngọn đuốc, ngọn lửa chiếu sáng cả hang động, những tảng đá trên vách hang ướt nhẹp như thể người đá đang rơi lệ. " Tiếng của Ba Kỳ Lan ngày càng gần. Tại sao anh lại có thần lực? " Bọn họ đi vào sâu trong hang rồi trốn vào bóng tối. . "Vưu Hinh! ” Vưu Hinh nói. Vưu Hinh đỡ Lý Dục Thần ngồi dựa vào tường, hai người co rúm trong bóng tối. Ba Kỳ Lan đứng trong ánh lửa trông vô cùng uy nghiêm. " Nghe câu này, thân thể Lý Dục Thần run lên, trong đầu như sấm nổ. Tôi tìm thấy các người rồi! ” Lý Dục Thần nói. Anh ăn trộm thần lực mà còn dùng những lời nói hàm hồ để nhiễu loạn lòng người, anh chính là ác ma trong truyền thuyết! Tôi sẽ giết chết anh! "

Lần này Ba Kỳ Lan không dùng dao mà móc ra một khẩu súng. Đây là một khẩu súng lục Paektusan với hoa văn tinh xảo ở trên thân. Lý Dục Thần không ngờ rằng Ba Kỳ Lan có súng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.