.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 1329: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 1347 Ô Mộc Thiếp




Lý Dục Thần đứng ở trên một tảng đá lớn, tay trái ôm Vưu Hinh còn tay phải cầm một thanh kiếm màu đen. Ba Kỳ Lan kinh hãi hét lên:
"Trời ơi! Lời tiên tri của người thành sự thật rồi! Ác ma! Ác ma đến rồi! ” Ô Mộc Thiếp quay người lại và nhìn anh bằng ánh mắt tràn đầy mong đợi. “Ô Mộc Thiếp. Vưu Hinh chậm rãi mở mắt, cô ta nhìn thấy anh thì trên mặt lộ ra một nụ cười. Vào khoảnh khắc đó, một tia chớp đã lóe lên trong đầu Lý Dục Thần như thể tất cả mọi chuyện đều đã trở nên rõ ràng. Anh ngồi xuống rồi đặt cơ thể của Vưu Hinh lên đùi, một bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve ngực của cô ta, trên đầu ngón tay có một viên đạn, chỉ bóp nhẹ một cái, nó đã biến thành một làn khói xanh. ” Cô ta đứng dậy rồi vung tay lên trên vách núi vỡ vụn. . Một luồng kiếm khí màu đen lao đến làm cho cơ thể của Ba Kỳ Lan bị đánh thành từng mảnh. giáo chủ! Hai người chậm rãi đi vào bên trong hang Thần Vu. ” Vưu Hinh nở một nụ cười xinh đẹp, một nụ cười đầy quyến rũ. Đôi mắt của cô ta như thể đã đi xuyên qua cõi vĩnh hằng, coi thường hết thảy những thăng trầm của cuộc đời, nhưng vẫn không thể xóa bỏ được sự dịu dàng của cô ta. Cánh cửa bằng đồng ở phía sau lưng dần được mở ra, sương mù ở bên trong dày đặc, mờ mịt, mơ hồ, không thể nhìn rõ bất cứ thứ gì. Khuôn mặt của cô ta vẫn không hề thay đổi, ngũ quan vấn như cũ, vẫn xinh đẹp như vậy mà nhan sắc lại càng xinh đẹp hơn, vẻ đẹp lại có phần mê hoặc hơn một chút. Anh ngắm nhìn vẻ đẹp trong sáng của mỹ nhân đang trong vòng tay mình, ký ức từ xa xưa cũng đang được đánh thức. Ô Mộc Thiếp kéo Lý Dục Thần giống như khi nãy Vưu Hinh đã kéo anh. Mặt của Lý Dục Thần phủ đầy sự lạnh lẽo, sát khí vây quanh người anh, nếu như lúc này có một cái gương thì anh đã có thể nhìn thấy khuôn mặt lạnh như tiền của bản thân, giữa lông mày còn mang theo một chút phiền muộn như thể có một con mắt thứ ba đang cố gắng chồi lên. ” Anh gọi to một câu. ” Dường như Lý Dục Thần rất xa lạ với tên của chính mình và dường như lại có thêm một chút xúc động như thể anh đã nhớ ra chuyện gì đó. ” Ô Mộc Thiếp nằm ở trong lòng anh mang theo một chút thẹn thùng: “Tôi ở Thiên Trì này ngắm nhìn mặt trời lặn, mặt trời lặn từ ngày này qua ngày khác, vẫn luôn một mực đợi anh! ” Anh ta quỳ xuống mặt đất đầy sỏi đá vụn rồi bắt đầu cầu nguyện với bầu trời. . “Tôi nên gọi anh là. “Cuối cùng anh cũng nhớ ra tôi rồi! Nhưng ở đây lại có nhiều hơn hồ Thiên Trì một tòa trang viên. ” “Tôi đến rồi đây. “Anh đến rồi! Chỉ còn tiếng cầu nguyện của anh ta vẫn còn vang vọng ở trong gió. ” “Dục Thần. “Anh đã đồng ý cưới tôi rồi, đêm nay, ngay trong hang Thần Vu này, có trời đất làm chứng, chúng ta sẽ kết làm một thể! ” “Tôi biết nhất định anh sẽ đến mà Dục Thần! Một vùng đầy ánh sao lấp lánh hiện lên, trên vách đá xuất hiện một cánh cổng bằng đồng, trên cửa còn khắc ba chữ được viết theo lối ‘điểu trùng văn*’: [Hang Thần Vu] *Điểu trùng văn: là loại chữ được chuyên dùng để khắc triện thư và rất khó đọc. . . Sau khi xuyên qua sương mù dày đặc, khung cảnh đột nhiên mở ra, khung cảnh trắng xóa ôm lấy mặt hồ sáng như gương, giống hệt như núi Bạch Đầu của Thiên Trì. Ô Mộc Thiếp phi qua mặt nước và kéo theo Lý Dục Thần vào trong trang viên. Khung cảnh trong trang viên thơ mộng, trữ tình, trăm hoa đua nở, rực rỡ sắc màu, chim kêu vượn hót, muôn thú bay nhảy, đó là một khung cảnh vô cùng yên bình. "Giáo chủ, anh nhìn đi, khi anh không có ở đây tôi đã sắp xếp nơi này ổn thỏa chứ? Có thể để nơi này thành nơi chúng ta sẽ thành thân được không? "

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.