.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 137: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 139 “Anh Trương đúng là hào phóng",




Một lát sau đó, trên giấy đã phủ kín những nét vẽ nguệch ngoạc, không khác gì con nít đang vẽ bậy. "Cậu Lý, cậu thấy chu sa này thế nào? ", Trương Đạo Viễn cười nói. Lý Dục Thần nói: "Cũng tạm được, chỉ là cần điều chỉnh lại một số điểm". Trương Đạo Viễn hừ lạnh nói: "Thế thì mời cậu Lý về tự chỉnh. Trương Nhất Bình cũng thấy buồn cười. Lý Dục Thần mang chu sa giấy vàng về đến nhà mới bắt xe vội vàng đi tới khách sạn Hải Châu. Sau đó ghét bỏ đuổi Lý Dục Thần đi. Giơ tay lên lấy, nhưng vừa chạm vào lá bùa đã thấy ngón tay tê rần. Đạo sĩ kia hỏi: “Sư phụ, tên họ Lý đó là kẻ lừa đảo thật hả? Hình như đang muốn vào, lại bị bảo vệ cản lại. Hai người ra khỏi phòng, lại không chú ý tới đằng sau lưng, lá bùa kia chậm rãi hòa tan trong nước trà, nét bút lại hóa thành hào quang bắn lên cao. ” Trương Nhất Bình nhìn ra ngoài, lại chả thế, đó là Lý Dục Thần. “Chuyện gì thế này? ” Đạo sĩ nọ nhìn thoáng qua lá bùa “nét như gà bới” của Lý Dục Thần để lại, phì cười thành tiếng. “Đại diện nhà họ Lâm? Quán cơm các cậu thu mua nhà họ Lâm lại rồi hả? Bảo vệ thấy Trương Nhất Bình thì lập tức nghiêm mặt, nói: “Cậu Trương, người này nói mình đại diện nhà họ Lâm đến tìm anh Trần bàn chuyện làm ăn, tôi thấy anh ta đi taxi đến nên giữ lại hỏi vài câu”. Tiễn khách! Nếu cậu đến thuê phòng, thì chúng tôi hoan nghênh nhưng tôi nhắc cậu một câu, khách sạn Hải Châu là khách sạn năm sao, phòng rất đắt đỏ”. Chu Húc liếc mắt trông thấy bóng người quen mắt ngoài cổng. ”, Lý Dục Thần ngẩng đầu lên, nhìn thấy tòa nhà sạch sẽ sáng bóng, còn lấp lánh ánh mặt trời: “Đúng là chưa được ở bao giờ”. Bỗng nhiên, đạo sĩ kia chạy đến gọi Phùng Thiên Minh lại, thì thầm gì đó. " Đạo sĩ nọ vội vàng lấy hương, để Trương Đạo Viễn thắp. Còn chưa biết lý do tại sao thì chợt nghe thấy tiếng sấm nổ ầm trời, vang vọng một tiếng khiến Trương Đạo Viễn hoảng sợ. Mau! Phùng Thiên Minh nửa tin nửa ngờ liếc sang nhìn Lý Dục Thần. ” Trương Đạo Viễn bưng chén trà hoa lên, khẽ thổi lớp bọt bên trong, cười khẽ nói: “Nó còn chẳng đọc được loại bùa chú đơn giản nhất, cậu nhìn lá bùa nó vẽ xem, đó mà là bùa á? “À, tôi quên, cậu vừa từ trên núi xuống. … ”, Trương Nhất Bình hỏi. Hai người ra cổng. “Ra ngoài xem thử coi”. “Đi, ra ngoài xem sao”. Đạo sĩ nọ nói: “Ông hai Phùng này, sư phụ bảo tôi nhắc nhở ông một câu, tên họ Lý này chỉ là kẻ bịp bợm lừa tiền, ông hãy cẩn thận một chút”. Thấy bọn họ lái xe đi rồi thì đạo sĩ kia mới quay lại, nói với Trương Đạo Viễn. Trương Đạo Viễn quỳ trong sân, giơ hương lên đầu, miệng lẩm bẩm. ”, Chu Húc cười thành tiếng: “Lý Dục Thần, cậu đang làm phục vụ ở quán cơm Thân Dân cơ mà, cậu đại diện cho nhà họ Lâm từ khi nào thế? Bảo vệ nghe đến thế bèn nói: “Cũng may có cậu Trần và bạn cậu ở đây, nếu không suýt chút nữa tôi đã bị lừa rồi”. ” Lý Dục Thần và Phùng Thiên Minh đi ra ngoài. Anh ta chọc chọc Trương Nhất Bình, bảo: “Anh Trương, anh nhìn ra ngoài xem, đó có phải là Lý Dục Thần không? Trương Nhất Bình và Chu Húc đang ngồi trong sảnh khách sạn tán dóc. ”, Chu Húc mỉa mai nhìn Lý Dục Thần. Mau lấy hương ra, có tiên nhân giáng trần đây mà, mau dâng hương cầu nguyện, cung nghênh tiên giá! “Cậu có ở khách sạn năm sao bao giờ chưa? Trương Đạo Viễn vội vàng đặt tách trà xuống, nước trà văng tung tóe, rơi lên lá bùa “gà bới” của Lý Dục Thần. Lý Dục Thần cách họ khá xa, nhưng thính lực của anh tốt nên vẫn nghe thấy. “Bình Kinh Lôi, Kiếm Khí Phi Thiên! Nhưng anh ta vẫn phải giữ hình tượng và phong độ của một cậu chủ của xã hội thượng lưu, ngăn bảo vệ lại, nói với Lý Dục Thần: “Lý do này của cậu nghe phi lý quá, không có ai tin được cả. Trương Đạo Viễn đứng trong sân, ngẩng đầu nhìn thấy những tia sáng lướt qua. ” Nói tới đó thì anh ta đã cười đến chảy nước mắt. Đến trước cửa, Lý Dục Thần đã bị bảo vệ cản lại, hỏi anh đến làm gì. ” “Mau! “Năm sao hả… Trên núi thì chắc không có tòa nhà nào cao như vậy đâu ha? ", Chu Húc tiếp tục mỉa mai nói. Khóe miệng Trương Nhất Bình cong cong, nói: "Không sao cả, không phải ai cũng có cơ hội được ở khách sạn năm sao, cậu chưa được trải nghiệm cũng là chuyện bình thường. Thế này nhé, nếu cậu muốn ở, tôi có thể cho cậu thuê một giờ, trải nghiệm thử". "Anh Trương đúng là hào phóng", Chu Húc giơ ngón tay cái.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.