.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 138: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 140 Anh ta tự nhủ.




Lý Dục Thần lắc lắc đầu nói: "Thôi bỏ đi, tôi không đến để thuê phòng". "Vậy thì cậu đến đây làm gì? "
"Tôi đã nói rồi, tôi đại diện cho nhà họ Lâm đến để bàn chuyện làm ăn với anh Trần". "Lý Dục Thần, da mặt cậu dày như tường thành ấy nhỉ? Muốn nịnh hót anh Trần thì cũng phải tìm cái cớ nào đó hay hay chút. ”, Chu Húc lộ ra vẻ mặt nịnh nọt, tươi cười nói. Đúng lúc, cũng lâu rồi anh không luyện công, bèn nhắm mắt dưỡng thần, vận chuyển chân khí bao bọc khắp người. “Nói thế tức là không chịu cho tôi vào phải không? “Cậu Trương cứ yên tâm ạ”. “Anh có cái quyền đó chắc? Lát nữa tôi đi lên mời anh Trần, hôm nay tôi có sắp xếp cho anh ấy bữa tối, chắc chắn sẽ khiến anh ấy hài lòng”. Lý Dục Thần lấy điện thoại ra, bấm số của Thái Vĩ Dân. Đúng lúc này, điện thoại Trương Nhất Bình chợt vang lên. “Anh Trương, nói chuyện khác sáo như thế làm gì, gọi bảo vệ đuổi đi là xong ngay ấy mà! ”, Chu Húc nói. “Chắc là không có ai đến. “Nếu cậu vẫn tiếp tục nói mình đại diện nhà họ Lâm đến tìm anh Trần thì tôi không thể cho cậu vào trong được”, Trương Nhất Bình nói. ” Lý Dục Thần cúp điện thoại, lẳng lặng ngồi bên cạnh bồn hoa. Lý Dục Thần cười khẽ: “Được, thế thì lát nữa các người đừng có mà cầu xin tôi vào”. Anh ta tự nhủ. ”, Chu Húc cất tiếng cười to: “Anh Trương, anh có nghe thấy không, nó bảo tôi với anh phải xin nó vào kìa! Bảo vệ đồng ý, dùng ánh mắt sắc bén như nhìn trộm quan sát Lý Dục Thần. Anh Trần là người mà cậu muốn gặp là có thể gặp được chắc? “Anh Trương, anh với anh Trần ăn bữa cơm đó, có thể dẫn tôi theo với được không? “Anh Lý! Lý Dục Thần hơi mất kiên nhẫn, nói: “Bỏ đi, tôi chẳng có gì để nói với các người cả, cái khách sạn này mở cửa kinh doanh đón khách, thì tôi ra hay vào cũng là quyền tự do của tôi chứ nhỉ? Trương Nhất Bình bật dậy khỏi sô pha, vội vàng chỉnh lại quần áo, một đường chạy thẳng về phía thang máy. Trần Văn Học lại không thèm liếc nhìn anh ta lấy một cái, lướt xoẹt qua, chạy ra cửa. “Cậu gọi điện thoại cho anh ta… Trương Nhất Bình nói: “Lần này thì không được, anh Trần không thích người lạ, tôi đã tốn khá nhiều công sức chuẩn bị bữa tối hôm nay”. ”, Lý Dục Thần nhìn Trương Nhất Bình. ”, Lý Dục Thần hỏi. Bây giờ ga ta không dám liên lạc với Lý Dục Thần, dù có gửi tiền cũng chỉ dám đưa đến chỗ Mã Sơn. “Anh Trần… “Anh Trần! Trương Nhất Bình tựa người vào sô pha ở khu nghỉ ngơi, bắt hai chân lên thả lỏng. Quản lý trên lầu báo với anh ta, rằng anh Trần đã xuống dưới lầu. … Trương Nhất Bình nói: “Ra hay vào là quyền tự do của cậu, nhưng anh Trần là khách quý của chúng tôi, cậu muốn quấy rầy người ta thì nhất quyết là không được, nên tôi không thể cho cậu vào trong”. “Ngại quá, tập đoàn Vĩnh Thanh là cổ đông nắm giữ phần lớn cổ phần của khách sạn Hải Châu”, trên môi Trương Nhất Bình là nụ cười kiêu ngạo. “Lão Thái à, tôi Lý Dục Thần đây”. “Cậu có số của anh Trần bên Thân Châu không? ” Trương Nhất Bình cũng không nhịn được, lắc đầu nói: “Bỏ đi, chúng ta vào trong thôi, tôi không muốn nhìn thấy người này nữa”. ”, Chu Húc cười lạnh nói. ” “Có ạ”. ” Đầu dây bên kia, Thái Vĩ Dân vô cùng xúc động, giọng nói cũng run run. Lý Dục Thần nhìn trái ngó phải, phát hiện bồn hoa bên cạnh khách sạn cũng khá rộng rãi bèn ra đó ngồi xuống. Bảo vệ nhìn chằm chằm anh, bên ngoài khách sạn không có quy định cấm người ngồi nên anh ta cũng chỉ biết nhìn vậy thôi. ”, Trương Nhất Bình cúi người, đang định nói mình đã chuẩn bị xong bữa tiệc tối. “Ha ha ha… ”. Sau đó, thành viên đoàn đội kinh doanh của nhà họ Trần nối đuôi nhau đi ra. Cửa thang máy mở ra, Trần Văn Học từ trong thang máy vọt ra ngoài. Ha ha… Chu Húc cười hà hà: “Được rồi, lần sau, lần sau vậy nhé”. Anh có gì cần dặn dò ạ? Lại dặn bảo vệ: “Trông chừng người này cho tôi nhé, đừng để tên đó lẻn vào”. Cố Ngôn Châu gắt gao đi theo phía sau, chẳng rời một tấc. "
Trương Nhất Bình la lên, không rõ tại sao Trần Văn Học vội vã như thế, bèn chạy theo sau. Trần Văn Học lao ra khỏi cổng. Các nhân viên an ninh đều biết đây là khách quý, nên mấy ngày nay mọi người trong khách sạn Hải Châu đều căng dây thần kinh lên để hầu hạ vị khách quý này. Không ai dám hỏi, lại càng không có ai dám cản. Tranfan Văn Học đứng trước cổng, nhìn đông rồi lại nhìn tây, bỗng nhiên nhìn thấy Lý Dục Thần đang ngồi bên cạnh bồn hoa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.