.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 145: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 147 mong cô Lâm không thấy phiền lòng”.




Trần Văn Học cùng Lý Dục Thần xuống xe. Lâm Thu Thanh chào đón, sau khi trò chuyện một lát thì bắt đầu giới thiệu cho Trần Văn Học từng thành viên của nhà họ Lâm. Khi giới thiệu đến Lâm Mộng Đình thì hai mắt Trần Văn Học chợt sáng rỡ, nói: "Nói vậy thì đây chính là vợ chưa cưới của anh Lý à? Chậc chậc chậc, quả nhiên là quốc sắc thiên hương, thảo nào cả người như anh Lý cũng mê đắm". Con người anh ta nói chuyện không biết kiêng dè gì, Lý Dục Thần đã biết từ trước. ” Lâm Thiếu Bình nói: “Một người anh của con xảy ra chuyện trong nước, con nhận lệnh trở về điều tra, điều tra rõ hết rồi thì có lẽ phải quay về”. “Bố! Không đúng, Ngô Hiền đã chết, theo lý mà nói thì mây đen trên đỉnh phải tan đi rồi mới đúng chứ. Nhìn đám người không ngừng đi từ trong ra, Lâm Lai Phong nhìn đồng hồ, lẩm bẩm: “Là chuyến này mà, sao mọi người đều ra hết rồi mà Thiếu Bình vẫn chưa ra vậy? Anh ta ngẩng đầu, tuy là trời tối có trăng có sao nhưng bên dưới ánh trăng đó vẫn còn một tầng mây đen chưa tiêu tan. ” Lâm Thiếu Bình mỉm cười: “Nếu cho bố thấy thì nhẫn thuật đó con học cũng như không rồi. … Nhưng Lâm Mộng Đình lại thoải mái, hào phóng cười nói: “Anh Trần quá khen”. Mà trong nháy mắt, người đó như chợt biến mất trong dòng người, xung quanh không có một ai chú ý đến sự xuất hiện của người đó. ” Lâm Lai Phong mặt đầy buồn bã: “Anh con bị người ta đánh gãy chân, đang ở nhà nghỉ ngơi, không ra ngoài được”. Ở khu vực chờ của sân bay, Lâm Lai Phong đang lo lắng chờ đợi. Xem ra, bên trong nhà họ Lâm có vấn đề, nên mới dẫn đến kiếp nạn này. Lâm Lai Phong có chút thất vọng, thở dài nói: “Về cũng tốt rồi”. Nhưng đám mây đen sát khí đó đến nay vẫn không hề tan đi. ” Khi ông ta bắt đầu mất kiên nhẫn, thì có người vỗ vai. Lâm Thiếu Bình nhìn xung quanh, hỏi: “Anh cả đâu? Vào sơn trang Bắc Khê, Lý Dục Thần bỗng nhiên nhướng mày. ”, Lâm Thiếu Bình đứng sau lưng ông ta. Sân bay quốc tế Thân Châu. ”, Lâm Lai Phong lắp bắp hoảng hốt: “Bố không thấy con, con ra đây từ khi nào vậy? Nhưng người nhà họ Lâm thì không quen cho lắm, nhớ tới Lý Dục Thần đã công khai nói mình không ở rể nhà họ Lâm nên khó tránh khỏi một thoáng mất tự nhiên. Một thanh niên từ trên máy bay bước xuống, tầm hơn hai mươi, mặt mũi sáng sủa, mắt ngọc mày ngài, chỉ là phần mi tâm hơi tối. Chuyến bay quốc tế từ thủ đô Đông Doanh đến Thân Châu đáp xuống. “Thiếu Bình! ” “Kể ra rất dài dòng”, Lâm Lai Phong nói: “Đi, về nhà đã rồi kể cho con nghe sau”. Nếu là vấn đề bên trong, thì bên ngoài có dùng sức mạnh để độ kiếp cũng chỉ che giấu đi vấn đề vốn tồn tại, một khi nó bùng nổ thì mọi thứ sẽ trở nên nghiêm trọng hơn rất nhiều. Lý Dục Thần cũng không nói ra. Trần Văn Học cười ha hả: “Tôi không thể giấu được suy nghĩ của mình, mong cô Lâm không thấy phiền lòng”. Vấn đề của chính bản thân còn chưa giải quyết được, cứ muốn mượn sức mạnh bên ngoài sẽ dễ rơi vào bàng môn tà đạo, thậm chí là tẩu hỏa nhập ma, dẫn lửa thiêu thân. Lâm Lai Phong thở phào nhẹ nhõm, cười nói: “Bố biết con lợi hại đến mức nào mà, sao thế, lần này về nước sẽ không đi nữa chứ? Thế nên rất nhiều người đi mời hòa thượng, đạo sĩ hay thậm chí là thần bà cầu phúc, nhưng cũng chỉ công cốc mà thôi. Lần này ngay cả vé máy bay con cũng chẳng mua, vẫn nghênh ngang ngồi máy bay về đấy thôi”. Xuống khỏi máy bay, không rõ là gió sân bay quá lớn hay là do thói quen, cậu ta kéo mũ xuống, nắm chặt áo, vùi mặt mình trong mũ áo. Dù sao thì, Lâm Mộng Đình cũng có bùa hộ mệnh, ắt hẳn sẽ không sao. Sắc mặt Lâm Thiếu Bình chợt đổi: “Ai làm? Về đến biệt viện nhà họ Lâm, nghe Lâm Lai Phong và Lâm Thiếu Hằng ngồi trên xe lăn kể lại những chuyện đã trải qua. Lâm Thiếu Bình bình tĩnh, siết chặt nắm đấm, ánh mắt ẩn chứa sát khí: "Lý Dục Thần! Con muốn nó phải chết! Cả lão già chết dẫm Lâm Thượng Nghĩa nữa, không ngờ lại đuổi mọi người ra khỏi nhà, ông ta sẽ phải trả giá rất đắt… "

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.