.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 147: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 149 Nhưng nhỏ có cái lợi của nhỏ.




Mã Sơn cười nói: "Vậy theo như em nói, chẳng phải nhân dân tệ là tốt nhất à? "
"Tiền giấy dễ rách, lưu thông lâu cũng bị thu hồi. Hơn nữa, tiền giấy quá mỏng, muốn nạp khí thì phải có số lượng nhất định. Em kiếm cho anh ba mươi ngàn tiền mặt, dùng dây đỏ xâu lại, treo lên ngực anh, anh có muốn không? "
Mã Sơn tưởng tượng trên lồng ngực treo ba sấp tiền giấy dày cộp, cười mắng nói; "Vãi, còn uy phong hơn đeo dây chuyền vàng ở cổ đấy! Trên cầu thang vang lên tiếng bước chân thịch thịch, tiếng bước chân xa dần, rất hiển nhiên, Lý Dục Thần đã đi thật, hơn nữa còn không có ý quay lại. Anh tìm một vị trí cao, từ cao nhìn xuống, quan sát toàn diện biệt thự mà mình vừa mua. Lý Dục Thần nhớ hồi nhỏ, nơi như này ngay cả thỏ cũng không bắt được. Đặc biệt là Lý Dục Thần còn bày nhiều thứ trong phòng một cách thần bí. Em đi trước đây”. “Ấy, em đi thật hả? Giường vẫn là giường kiểu cổ xưa đó, trên giường trải chăn ga đỏ tươi. Có lẽ, giữa ban ngày ban mặt này, có ma thì nó cũng không đến. So với sơn trang Bắc Khê của nhà họ Lâm, đương nhiên diện tích nơi này nhỏ hơn một chút. Ánh nắng bên ngoài chói mắt, hoa tươi liễu xanh, ve kêu chim hót. Sau đó đặt một hòn đá lên trên tủ đầu giường, phía dưới hòn đá cũng có một lá bùa. Nhưng Lý Dục Thần vừa đi, đã cảm thấy hơi khác. ”, Mã Sơn hô nói. Nhưng anh ta đi được hai bước, đột nhiên dừng lại, ngẩn người nhìn chiếc giường. Chỉ là mặt sàn trước giường, không biết từ lúc nào có thêm một đôi giày thêu hoa nhỏ nhắn màu đỏ. Mã Sơn hơi khó chịu, rất muốn đi ra ngoài. Mặc dù Lý Dục Thần nói là đến bắt ma, anh ta cũng không cảm thấy làm sao, thậm chí còn cảm thấy thú vị. Anh ta dứt khoát thả lỏng một chút, định lên giường nằm ngủ một lúc. Thậm chí có thể nói là phong thủy rất tốt. Đồ nội thất tinh xảo, mặt sàn không dính chút bụi, trên giường gỗ lim kiểu cổ xưa trải chăn ga đỏ rực. Mã Sơn đến bên cửa sổ, nhìn ra bên ngoài. Mẹ nó, Mã Sơn nhớ đến lịch sử huy hoàng đánh nhau trước đây, chết cũng không sợ, mà còn sợ ma! ” Lý Dục Thần nói: “Sau đó anh cứ đợi, nhớ kỹ, có tình huống khẩn cấp, thì ném hòn đá trên tủ đầu giường. Nói xong anh liền ra ngoài. Lý Dục Thần ra khỏi biệt thự, đi vòng ra phía sau tường vây. … Phía sau nữa là hậu sơn. ” Buộc xong xâu xu bạc, Lý Dục Thần bảo Mã Sơn lên giường trong phòng nằm nghỉ ngơi. Nhưng đã đồng ý với anh em ở đây làm mồi nhử, lúc này đi ra ngoài, sẽ bị người ta cười chết. Nhưng nhỏ có cái lợi của nhỏ. Phía sau biệt thự là không gian xanh, từ phân bố của cây cối, có lẽ là không gian xanh nhân tạo, chỉ là rất lâu không có người chăm sóc, đã biến thành nơi bỏ hoang. Mã Sơn vốn rất gan dạ, kiểu trời sập cũng không sợ. Mã Sơn cảm thấy lạnh sống lưng, dường như có người đang hà hơi vào cổ của anh ta. Trái ngược hoàn toàn với sự tươi mát trong lành bên ngoài, chính là vẻ âm u lạnh lẽo trong phòng. Mã Sơn hỏi: “Tiếp theo thì sao? Nếu xét từ góc độ phong thủy học, biệt thự này bất luận là vị trí, hay là kết cấu, đều không vấn đề. Nhưng nghe nói mấy năm nay môi trường đã tốt hơn nhiều, lại có heo rừng xuất hiện. Anh ta bỗng quay người. Núi ở thành phố Hòa không cao, đều là các ngọn đồi nối liền nhau. Khiến trong phòng vốn đã âm lạnh càng thêm lạnh lẽo âm u. Trong phòng cũng không có ai. Ban đầu người xây nên biệt thự này, có lẽ đã tốn nhiều tâm sức. Nơi này không có thế thịnh vượng, muốn phát tài giàu có cũng không dễ, nhưng linh khí dồi dào, rất thích hợp tu hành. Thích hợp cho người tu hành, đương nhiên cũng thích hợp cho thứ khác tu hành. Lý Dục Thần yên lặng quan sát, chờ đợi. Cùng với mặt trời lặn dần, màn đêm buông xuống. Anh tin, thứ đó có lẽ rất nhanh sẽ xuất hiện.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.