.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 156: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 158 “Lâm Thiếu Bình!”




Biệt thự Lâm Giang. Lâm Thiếu Hằng chống gậy, đi từng bước ngắn trong sân. Anh ta càng đi càng nhanh, càng đi càng hưng phấn, đột nhiên ném cây gậy xuống đất, cười lên ha hả:
"Ha ha ha, Thiếu Bình, em quá lợi hại! Anh còn tưởng cả đời anh phải ngồi trên chiếc xe lăn đó rồi chứ, không ngờ chỉ mới có vài ngày mà em đã giúp anh hồi phục rồi. Đây đúng là tiên thuật mà! ”, Lâm Thiếu Hằng hưng phấn nói: “Thiếu Bình, em dạy cho anh cả nhẫn thuật đi”. Lâm Thiếu Bình cười lạnh nói: “Bố à, bố thật sự đã già rồi. ” “Thiếu Bình, ông hai Lâm Thiền Minh cũng là một cao thủ”, Lâm Lai Phong buộc phải lo lắng nói: “Hơn nữa, để đối đầu với Bạch Hổ Đường nhà họ Triệu, ông ta đã bí mật tạo ra một đội hộ vệ. Bảo vệ nằm dưới đất nhẹ thì bị đánh gãy chân, còn tệ nhất là bị vặn gãy cổ. Sơn trang Bắc Khê. “Ông ta ấy hả? Lâm Lai Phong và Lâm Thiếu Hằng nhìn thấy và trợn mắt há hốc mồm. Nếu không, em đã không thể đột phá lên cảnh giới Thượng Nhẫn trong vòng vài năm ngắn ngủi như vậy”. Sư phụ em nói em có tài năng thiên bẩm rất cao, trăm năm khó gặp nên ông ấy gần như quy ẩn rồi vẫn ngoại lệ nhận em làm đồ đệ. Cứ thế một đường đi tới, không ai có thể ngăn cản được bước chân của người đó. ” Lâm Lai Phong bên cạnh cũng mừng rỡ: “Thiếu Bình, không ngờ mấy năm nay con ở Đông Doanh lại học được y thuật đáng gờm như thế”. Dứt lời, cơ thể bỗng hạ thấp xuống. Hôm nay cũng đúng lúc cho con luyện tập một phen”. Người nhanh chóng biến mất trong sân. Bảo vệ ngoài cổng nằm ngang nằm dọc. Lý Dục Thần kia cũng chỉ hơn hai mươi, còn nhỏ hơn con vài tuổi, cao lắm cũng chỉ là Ám Kình đỉnh phong, sao mà đủ sức làm đối thử của con? Dù thế thì những nỗi khổ em phải chịu không phải là thứ con người ta tưởng tượng ra nổi. Trước mặt bọn họ, một thanh niên hơn hai mươi tuổi, gương mặt âm u lạnh lẽo đang chắp hai tay sau lưng, chậm rãi đi tới chỗ bọn họ. “Thì ra là thế! Thiên Nhẫn Tông xem trọng nhất là tư chất, cộng thêm những nỗi khổ mà người thường không thể gánh chịu nổi. Cần gì đến hai năm, đêm nay con có thể lấy lại hết tất cả những thứ mà chúng ta đã mất! Con nghe nói Lý Dục Thần đến nhà họ Triệu một chuyến, có thể diệt sạch Bạch Hổ Đường. Không có ai thấy rõ người đó đã ra tay thế nào. “Nhẫn thuật Đông Doanh, quả nhiên rất thần kỳ! “Cảnh giới Thượng Nhẫn là gì thế? ”, Lâm Thiếu Bình cười ha hả: “Một lão già vô dụng chỉ mới tới Ám Kình đỉnh phong, còn từng bị thương nữa thì có thể tạo ra được đổi ngũ gì ra hồn. Chân của anh cả, nếu dùng y thuật bình thường để chữa trị, thì dù có thể chữa được cũng phải mất dăm ba tháng”. Lâm Thiếu Bình cười nói: “Anh cả, nhẫn thuật là thứ không phải ai cũng có thể học được. Lần này con trở về, nhà chúng ta chắc chắn có thể sớm vực dậy chỉ trong vài năm”. Mảnh sân to như vậy, không có chỗ nào để ẩn nấp, sao có thể biến mất ngay như vậy được? Chỉ cần có bảo vệ nào lớn gan dám tới gần thì sẽ nhanh chóng nằm xuống đất. Lâm Thiếu Bình đứng bên cạnh mỉm cười nói: “Bố, anh cả, thứ con dùng không phải là y thuật, mà là nhẫn thuật của Đông Doanh. Con không thể lơ là được”. ” “Đến sơn trang Bắc Khê”, ánh mắt Lâm Thiếu Bình lộ chút sát khí âm u: “Con muốn khiến cho nhà họ Lâm gà bay chó sủa! ”, Lâm Lai Phong cảm thán: “Thiếu Hằng, chuẩn bị sẵn sàng đi, chúng ta sẽ quay về sơn trang Bắc Khê! Lâm Lai Phong nhìn con trai mình, lòng hết sức mãn nguyện, cười nói: “Thiếu Bình, có đứa con trai như con, là niềm kiêu hãnh của bố. “Thượng Nhẫn, nếu so sánh với võ học thì chắc là cỡ Hóa Kình”. ”, Lâm Thiếu Hằng hỏi. Con ở Đông Doanh đã bái đại sư Itazura Kazuyoshi để học tập nhẫn thuật, không phải con nói quá, so với nhẫn thuật của con thì y thuật của Hoa Hạ chẳng là cái thá gì! “Thiếu Bình, con phải cẩn thận một chút, Lý Dục Thần không phải hạng xoàng xĩnh gì, chú Hoa của con cũng không thể đánh lại nó”. Bên trong cổng, một đám bảo vệ tay cầm gậy vừa lùi vào trong vừa nói với bộ đàm. Lâm Thiếu Hằng không biết Hóa Kình là gì, nhưng Lâm Lai Phong lại biết, Dương Tử Hoa vệ sĩ của ông ta chính là cao thủ Ám Kình. ” … ” Lâm Lai Phong lắp bắp kinh hãi: “Thiếu Bình, con định làm gì? Lâm Thiếu Bình khinh thường nói: “Chú Hoa của con không phải là người thuộc võ đạo chính tông, chỉ dựa vào khả năng học hỏi và chút căn cơ sẵn có để chạm đến cánh cửa Ám Kình. Nhưng thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn, trước đây chưa từng thấy. "Lâm Thiếu Bình! "
Mặt Lâm Thiền Minh phủ đầy sương lạnh, xuất hiện sau lưng bảo vệ. Sau lưng ông ấy còn có một người mặc quần áo tập luyện màu trắng. "Cậu thật to gan, dám đến sơn trang Bắc Khê này giương oai diễu võ! "

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.