Tuy ngoài miệng nói như vậy, nhưng trong lòng lại không hề nắm chắc một chút nào. Nhất là khi nhìn thấy Lâm Mộng Đình bình yên vô sự theo Lý Dục Thần trở về. "Giết nó! Giết nó cho tôi! ", Lâm Lai Phong điên cuồng gào thét. Ông ta là người thông minh. Mà nay bên kia, chỉ còn mỗi Lâm Lai Nghi và Viên Quốc Thành. Thông minh hơn một chút thì nhanh chóng chạy đến chỗ Lâm Thu Thanh bên kia. Không ai có thể và muốn trêu vào vị sát thần này. Không ngờ viên đạn lại dừng lại! Tất cả mọi người như trợn mắt há hốc miệng! Lâm Lai Phong có chút tuyệt vọng nhìn Lý Dục Thần: “Mày, mày không phải người! Lâm Lai Phong chợt nghe thấy tiếng bốp bốp bên trong cơ thể mình. Có người sợ hãi, có người mừng thầm, có người lo lắng, có người không biết phải làm thế nào… Tim Viên Quốc Thành bỗng chốc lạnh toát. Mắt của người bình thường không có khả năng quan sát viên đạn. Sau đó, cả người ông ta đã xụi lơ, ngã xuống đất, như một đống bùn nhão. Chỉ cần giữ được tính mạng trở về, Lý Dục Thần đánh đấm ghê gớm cách mấy thì ông ta cũng không sợ. Những người khác cũng ngừng thở. Bên trong vườn hoa nhà họ Lâm như có thêm rất nhiều tượng đá. Khi anh đi tới trước mặt Lâm Lai Phong, thì đám người nhà họ Viên mang tới đều ngã xuống đất hết cả rồi. Nếu ông ta chết ở sơn trang Bắc Khê, nhà họ Viên chắc chắn sẽ khởi binh vấn tội. Đại sư Lý! ” Lúc này những tay đấm thuê mới lao lên. Quỳ xuống, cầu xin tha thứ! Viên Quốc Thành tiến lên phía trước nửa bước, bày ra khuôn mặt tươi cười, đang chuẩn bị mở miệng. Mọi người bật thốt lên đầy hoảng hốt. Người nhà họ Lâm chọn nhầm phe nhanh chóng tản ra. Nhưng, mọi người lại ngạc nhiên phát hiện, bọn họ thấy được quỹ đạo bay của viên đạn. Trên đường xuống suối vàng, vợ chồng hai người thong thả tính với nhau đi”. Chỉ là sự sợ hãi trong ánh mắt đã được đẩy lên mức cùng cực. Trốn thì chắc chắn là trốn không thoát. Nhưng mà, bọn họ căn bản không thể tới gần Lý Dục thần. Mềm mỏng một chút, nói vài lời dễ nghe nữa thì may ra thoát được một kiếp. Viên đạn vẫn còn bay tới, chỉ là như gặp phải một lá chắn nên tốc độ càng ngày càng chậm. Người nhà họ Viên khá là do dự, không biết có nên nghe lời Lâm Lai Phong hay là không. Nói tóm lại, mọi người đều hóa đá. Lý Dục Thần nói xong thì bàn tay đã nhấn về phía hư không một cái. Viên đạn trước ngực anh vẫn còn xoay tròn giữa hư không, như muốn tiêu hao hết toàn bộ năng lượng để phá cái lá chắn vô hình nào đó. Cả hừ cũng không thể hừ một tiếng, chẳng biết là chỉ ngất hay đã chết hết cả rồi. Viên Quốc Thành căng thẳng, vội vàng ngăn cản, nhưng vẫn chậm một bước. “Cậu Lý! Người vợ bên cạnh ông ta, Lâm Lai Nghi đột nhiên lấy ra một khẩu súng nhắm về phía Lý Dục Thần. Mày rốt cuộc là ai? Thế nhưng ông ta vẫn chưa chết, vẫn còn mở to hai mắt nhìn. Cuối cùng thì dừng lại cách tim anh đâu đó nửa mét. Tiếng súng vang lên… Biết tình thế trước mắt, đối đầu với Lý Dục Thần cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì. Gương mặt bà ta trở nên dữ tợn, lộ ra dáng vẻ điên cuồng, tay không ngừng run run. Cảnh tượng hết sức buồn cười đã xảy ra. Đầu đạn xoay tròn với tốc độ cực nhanh, băng qua không khí, phần đuôi bốc khói làm méo mó quỹ đạo không gian, xuất hiện ở vị trí cách ngực Lý Dục Thần đâu đó khoảng hai mét. Lý Dục Thần từng bước đi về phía trước. " “Ông không có tư cách biết”. ” Sát khí trong mắt anh chợt lóe. Nhất là Lâm Mộng Đình, tiếng súng vang lên, trái tim của cô đã ngừng đập ngay khoảnh khắc đó. ” Lý Dục Thần lạnh lùng nhìn ông ta. Lâm Lai Nghi nói: “Các người còn nghệt mặt ra đó làm gì, còn chưa chịu ra tay đi! Cô cảm thấy máu trong người mình như ngừng chảy. Đoàng! Viên Quốc Thành không hề do dự, bịch bịch một tiếng quỳ xuống. Người nhà họ Lâm vẫn không muốn đắc tội với nhà họ Viên. “Tôi không hề muốn giết ông, cả suy nghĩ trong đầu cũng không hề có. Học theo, đám người còn lại cũng di chuyển như kiến chuyển nhà. Vừa mới đến gần thì đã văng ra xa, sau đó nặng nề rơi xuống đất. “Nhớ kỹ, phát súng này là do vợ ông bắn. Cậu đại nhân đại lượng đừng chấp kẻ tiểu nhân, cầu xin cậu tha cho chúng tôi một con đường sống! Vừa rồi là bên cạnh Lâm Lai Phong, trừ vợ ông ta và vợ chồng Tôn Quảng Phúc thì không còn người nào nữa. Kế hoạch nhận thua đã không thể thực hiện được nữa, khoảnh khắc vợ ông ta nổ súng thì ông ta đã biết mình chỉ còn một con đường… Từ lần trước bị Lý Dục Thần tát cho một cái, thì bà ta đã luôn mang theo súng trên người. Ánh mắt Viên Quốc Thành chợt lóe, nhanh chóng suy nghĩ xem bước tiếp theo nên làm thế nào. Nhưng bây giờ… Dứt lời, viên đạn trước ngực anh như va vào thứ gì đó và đột nhiên bắn ngược trở về. Dùng tốc độ như lúc ban đầu ghim thẳng vào mi tâm Viên Quốc Thành. Viên Quốc Thành quỳ gối ở đó, trong ánh mắt để lại nỗi sợ hãi và tuyệt vọng cuối cùng. "A! "
Lâm Lai Nghi điên cuồng hét lên, như nổi điên bóp cò súng trong tay.
