Lâm Thiền Minh không bị nguy hiểm đến tính mạng, nhưng bị thương rất nặng. Biệt viện nhà họ Lâm do một tay ông ấy dựng nên đã mất trong một đêm. Con rể Tôn Quảng Phúc cũng bị thương không nhẹ. Hiện giờ Lâm Thu Thanh còn mang theo thương tích điều hành công việc gia tộc. Thời gian trước công việc làm ăn của nhà họ Lâm đã không tốt, bây giờ càng sa sút. Con nhím nhìn mà ngẩn người. Cả người Lâm Mộng Đình tỏa sáng. Ban đầu còn muốn Lý Dục Thần ở rể nhà họ Lâm, còn nói muốn cho anh một nửa gia sản, giúp anh gây dựng lại nhà họ Lý. Con nhím lên tiếng nói: “Có, tôi là Bạch Kinh Kinh, Kinh trong gai nhọn”. Nhưng cô thực sự đẹp hơn. Là Lý Dục Thần. Lý Dục Thần mới nhớ ra, trước nay mình chưa từng hỏi con nhím vấn đề này. Bỗng nhiên, rèm được kéo ra. Mà là thay da đổi thịt hoàn toàn! Lâm Thượng Nghĩa thừa nhận, ông cụ muốn báo ơn nhà họ Lý, nhưng ông cụ cũng có chút lòng riêng. Viên Quốc Thành đã chết, tuy bề ngoài thì là Lâm Lai Nghi nổ súng bắn chết. “Ông nội, cháu nhất định khiến ông sống chứng kiến lễ đính hôn của cháu và Mộng Đình. Lâm Mộng Đình nhìn con nhím trên miệng giếng, vui vẻ nói: “A, dễ thương quá! Ngày thứ ba, khi mặt trời mọc từ phía Đông, nước giếng trong sân đã đầy miệng. Không, không chỉ mấy phần. Ông cụ Lâm Thượng Nghĩa nằm trên giường, cười vui vẻ. … … Các bên đều đang theo dõi quan sát rốt cuộc nhà họ Lâm có thể vượt qua được cửa ải này không. Xinh đẹp thì có thể tùy tiện sờ vào người khác hả? “Nó có tên không? Biến số duy nhất… Lâm Mộng Đình đặt tay lên sống lưng con nhím, nhẹ nhàng vuốt ve. ”, Lâm Mộng Đình đưa tay ra thăm dò. Hơn nữa Lâm Thượng Nghĩa cũng đã hạ lệnh, tuyệt đối không được nói chi tiết sự việc xảy ra hôm đó ra bên ngoài. Lý Dục Thần và Lâm Mộng Đình nắm tay nhau đi ra. “Bạch Kinh Kinh… Nhưng nó không lên tiếng phản đối. Rèm cửa sổ trên tầng được kéo kín mít. Một khi cuộc chiến nổ ra, nhà họ Lâm sẽ không hề có phần thắng. Trước nay nó chưa từng nắm tay con người. Con nhím bò lên miệng giếng, thò đầu ra, nhìn thấy bóng ngược của mình. Nó lại nhìn vào trong giếng, nước giếng phản chiếu khuôn mặt của nó. ” “Tôi cũng không biết”. Nó ảo tưởng, có một ngày cũng trở nên đẹp như cô gái đó. Bọn họ không thể nào bỏ qua như vậy. Cô ấy coi mình là con người ư? Cô gái này, hình như cũng không đáng ghét. Lâm Thượng Nghĩa trong lòng thê lương, đột nhiên cảm thấy nực cười. Lý Dục Thần bắt mạch cho ông cụ, truyền chân khí, tìm kiếm chút sinh cơ trong mạch tượng yếu ớt. Nhà họ Viên nhất định sẽ báo thù. “Tôi có thể sờ nó không? “Dục Thần, tôi giao Mộng Đình cho cậu”, lúc ông cụ nói, cổ họng khàn đặc: “Tiếc là, tôi không được chứng kiến hôn lễ của hai người”. Cô cầm tay nhỏ của con nhím nói: “Bạch Kinh Kinh, xin chào, tôi là Lâm Mộng Đình”. Lâm Thượng Nghĩa giữ lại hơi thở cuối cùng, chính là chờ Lý Dục Thần trở về. Bây giờ, số phận của cả nhà họ Lâm lại rơi vào một mình Lý Dục Thần. Con nhím nhất thời ngẩn người. Con nhím không thích người khác sờ nó. Con nhím quan sát kỹ, khuôn mặt cô gái không thay đổi. Chính nó hộ pháp cho chúng ta phải không? Dường như họ quay về, tất cả đều được cứu. ”, Lâm Mộng Đình thầm đọc: “Cái tên hay quá”. Chỉ là vào lúc nào thôi? Chỉ có Lý Dục Thần có thể giúp nhà họ Lâm hồi phục nguyên khí. Trước nay cô chưa từng cảm thấy dễ chịu như vậy, còn thế giới trước mặt, lại tràn đầy sức sống đến thế. Lâm Thượng Nghĩa nhìn trần nhà, trong đôi mắt đục ngầu chớp lên tia sáng. Nhưng lúc này, cô còn đẹp hơn mấy phần so với hai ngày trước. Người khiến người ta lo lắng nhất là nhà họ Viên. Nó bắt đầu ghét cô gái này. ” Lý Dục Thần gật đầu nói: “Đúng thế”. Khi Lý Dục Thần và Lâm Mộng Đình về đến sơn trang Bắc Khê, cuối cùng người nhà họ Lâm cũng lấy lại tinh thần từ trong đau buồn và nặng nề. Con nhím không hiểu, tại sao lại như vậy. Tiếc là, sinh cơ cũng yếu như vậy. Nó chít chít kêu hai tiếng, sau đó phù một cái hà hơi, dường như cảm thấy bất mãn vì mình không thể hóa thành hình người. Nhưng nhà họ Lâm làm vậy, lòng người không thể không nghi ngờ, nhà họ Viên chắc chắn đã biết toàn bộ diễn biến sự việc. Còn nữa, ông yên tâm, chỉ cần có cháu ở đây, nhất định sẽ bảo vệ nhà họ Lâm”. Ông cụ biết, nhà họ Lâm còn có hy vọng. Tia nắng đầu tiên chiếu vào cửa sổ, chiếu lên khuôn mặt xinh đẹp. Lần đầu tiên nó cảm thấy được tôn trọng, lần đầu tiên cảm thấy được đối xử bình đẳng. Chân khí dồi dào đang chảy trong cơ thể, kinh mạch thông suốt không tắc nghẽn. Hai ngày trước, khi Lý Dục Thần đưa cô gái này đến, nó đã cảm thấy rất đẹp. Ngọn đèn trước gió, Lý Dục Thần cùng lực bất tòng tâm. … Châm cứu giúp ông cụ xong, Lý Dục Thần đi thăm Lâm Vân. Vừa nhìn thấy Lâm Vân, Lý Dục Thần đã cau mày. Anh bắt mạch cho Lâm Vân, phát hiện mạch tượng ổn định, không nguy hiểm tính mạng. Nhưng tình hình hồi phục của xương cốt vô cùng không tốt, với tốc độ này, muốn hồi phục, sợ là phải mất nửa năm trở lên.