Dì Tình vội vàng nói: "Là cậu ấy đưa chúng tôi đến bệnh viện". Lúc này người phụ nữ mới thoáng dịu đi đôi chút, nói với người đàn ông đi cùng mình: "Anh lấy ít tiền đưa anh ta đi". Người đàn ông nói với Mã Sơn: "Tôi cũng không mang theo tiền mặt, tôi đưa điện thoại của mình cho anh nhé". Mã Sơn nổi giận nói: "Ai cần tiền của anh? "
Người đàn ông nọ cũng thành thật cất điện thoại di động đi, người phụ nữ kia lại mỉa mai: "Không cần tiền thì anh ở lại đây làm gì? Dương Tùng gọi điện thoại, sau đó quẹt thẻ thành viên, trực tiếp đi vào. “Đi”. Mã Sơn lên tiếng gọi: “Chú Quốc Lập! Trong phòng riêng, bọn họ gặp được chồng dì Tình, Hứa Quốc Lập. Còn đây nữa, thằng Lý, cháu của ông anh Hữu Toàn”. “Ông Hứa, ông sao vậy? ” “Nói là ở câu lạc bộ Hồ Tân”. Dì Tình thấy chồng mình bị đánh thành như vậy thì suýt chút nữa khóc òa lên, ngồi xuống bên cạnh thân thiết hỏi: “Ông Hứa, ông sao rồi? Hứa Quốc Lập “à” một tiếng: “Lớn thế này rồi đấy à? Chân đã gãy rồi, đùi gãy mất, xương bánh chè cũng vỡ nát. Nhưng vừa định đứng dậy đã ngồi trở về. Lý Dục Thần và Mã Sơn cùng nhau theo dì Tình đi ra ngoài. Lúc này dì Tình mới thoáng yên tâm. Xe đến câu lạc bộ Hồ Tân. Sao bọn họ có thể tùy tiện đánh người như vậy chứ? ” Mã Sơn thật sự nổi giận rồi, nắm đấm cũng đã siết rất chặt. Vợ anh ta tên Ngô Tư Tư, mở một quán cà phê bên cạnh khách sạn. ” Mã Sơn hỏi dì ấy làm sao thế. Hơn nữa, tức giận với loại phụ nữ này không đáng. Đại Mã Hầu, Tiểu Lý… Dì Tình giới thiệu: “Ông còn nhớ hồi ở thành phố Hòa, có mấy đứa nhỏ trong đại viện cũ bên kia đường không? Vừa ra khỏi bệnh viện, bố của cô bé kia đã đuổi tới. Thì ra dì Tình và chồng dì ấy đều làm công trong khách sạn Lâm Hồ, dì ấy dọn vệ sinh, chồng dì là bảo vệ. Tới ngay! “Cái gì, ở đâu? ” Hứa Quốc Lập không nhận ra anh ta. ” Dương Tùng thở dài nói: “Hầy, món mình chọn, dù thế nào cũng phải ăn cho hết thôi. ” Hứa Quốc Lập an ủi: “Không sao, ngày xưa chồng bà trong quân đội đã rèn được cơ thể bằng sắt bằng thép, chút thương tích đó chẳng đáng là gì”. “Tính vợ tôi là như thế, ngoài miệng khó chịu như vậy thôi, mọi người đừng chấp nhất làm gì”, Dương Tùng nói. “Tôi đi theo mọi người”, anh ta nói: “Dù sao cũng vì con gái tôi nên mới xảy ra chuyện. Hứa Quốc Lập ngồi trên sô pha, mặt bị đánh sưng phù, khóe môi dính máu, một chân duỗi thẳng, trông có vẻ không cử động được. Dì ấy nghe điện thoại, mới nói vài câu mà mặt đã tái nhợt, vội nói: “Tôi tới ngay! Dì Tình nói: “Chồng dì đi thăm dò thử, muốn tìm người chủ con chó để đòi bồi thường, bị người ta đánh rồi”. Mã Sơn nhìn Dương Tùng với ánh mắt thương hại: “Anh cũng không dễ dàng gì nhỉ! Thứ ăn mãi mãi không ngán chính là cơm! Ôm cái chân duỗi thẳng kia nhe răng. Lý Dục Thần khẽ vỗ nhẹ bờ vai anh ta, nhắc anh ta tỉnh táo lại, nơi này là bệnh viện. ” … Nhưng nói đi cũng phải nói lại, ăn quá nhiều món vừa thơm, vừa ngon, đắng cay ngọt bùi rồi cũng ngấy. Sau đó thấy dì ấy chịu khó, lại sạch sẽ, Dương Tùng mới mời về nhà làm bảo mẫu, giúp anh ta chăm sóc con gái. Dì Tình đã làm cho nhà anh ta hơn một năm, vẫn luôn làm rất tốt. Mã Sơn và Lý Dục Thần gật đầu, người đàn ông này vẫn còn chút quân tử. Hơn nữa cái nơi như câu lạc bộ đó, mọi người đi cũng không biết phải xử lý thế nào”. Lúc này, điện thoại của dì Tình reo lên. Lý Dục Thần đi tới xem xét, sờ thử chân Hứa Quốc Lập. ” Nói xong lại muốn đứng dậy. Người đó lái chiếc Mercedes-Benz, chở bọn họ đến câu lạc bộ Hồ Tân. Đây là Mã Sơn, hồi đó còn gọi là Đại Mã Hầu. Người ấy mà, vào quán cơm rồi mới biết nó ngon hay dở. Dọc đường đi, bọn họ trò chuyện với mau mới biết người đàn ông kia tên Dương Tùng, là tổng giám đốc khách sạn Lâm Hồ. ”, dì Tình sợ tới mức mặt mũi trắng bệch. Lý Dục Thần nhớ rõ, Hứa Quốc Lập từng bị thương, chân cũng khập khiễng rồi. Kẻ ra tay cực kỳ tàn nhẫn, cố tình đánh vào chỗ vết thương cũ, khiến vết thương càng trở nên nặng hơn. Vết thương lâu đến mấy chục năm, cộng thêm vết thương mới, bị thương thế này rất khó để chữa trị. Trễ một chút thôi cái chân này của ông ấy sẽ bị phế, có thể sẽ phải cắt bỏ. Hứa Quốc Lập gắng gượng đến bây giờ vẫn có thể tươi cười trước mặt dì Tình, đúng là ý chí sắt đá của người từng làm lính.
