"Tôi không sao", Hứa Quốc Lập cắn răng nói: "Vết thương cũ tái phát thôi ấy mà". Lý Dục Thần biết ông ấy muốn dì Tình yên tâm, bèn nói: "Chú ngồi yên đừng nhúc nhích". Sau đó dùng chân khí truyền qua quan huyệt ở đầu gối rót vào cơ thể Hứa Quốc Lập, cũng liên tục điểm vào các huyệt như Túc Tam Lí, Lăng Tuyền, Âm Cốc, Trúc Tân, Thừa Sơn. Ban đầu, khi chân khí vừa vào người, miệng vết thương bỗng trở nên đau hơn khiến Hứa Quốc Lập không thể nhịn nổi. Nhưng ông ấy vẫn cố nén, chẳng rên lấy một tiếng. ” Dương Tùng khẽ nhíu mày, trông không muốn đắc tội với người phụ nữ trước mắt cho lắm. Dương Tùng bên cạnh lại đầy khiếp sợ. ” Mặt Dương Tùng đỏ bừng lên. Đừng thấy câu lạc bộ này nhỏ mà lầm, thân phận Quan Nhã Lệ là không tầm thường. ”, Dương Tùng hỏi. “Tổng giám đốc Quan, tiền thì không cần đền, ai đánh người thì gọi kẻ đó ra đây nói chuyện đi”, Dương Tùng nói. “Tạm thời khoan cảm ơn cháu đã”, Lý Dục Thần nói: “Vết thương cũ của chú ở đó quá lâu, rất khó hồi phục lại như cũ. Dương Tùng im lặng. Gọi kẻ đánh người tới đây cho tôi! Một lát sau, đau đớn giản bớt, đùi chìm trong cảm giác ấm áp, cực kỳ thoải mái. “Tổng giám đốc Quan, chuyện này là thế nào? Lúc nãy anh ta cũng nhận ra chân của Hứa Quốc Lập chắc chắn đã gãy, chỉ chạm vào vài cái là lành ngay được ư? ”, Mã Sơn siết chặt nắm đấm: “Ai làm? Có thể thấy tổng giám đốc Quan gì đó không để Mã Sơn vào mắt, chỉ đáp lời Dương Tùng, mỉm cười nói: “Tổng giám đốc Dương, người bị đánh trên địa bàn của tôi, kẻ đánh người cùng là khách của tôi, để tôi chịu trách nhiệm cũng là chuyện thường tình. ” Mã Sơn nói: “Đánh người, bồi thường ít tiền thế là xong hả? Có tiền ghê gớm lắm chắc? Dương Tùng vội vàng nói: “Cũng không phải là không hài lòng. Thấy Dương Tùng im lặng, Mã Sơn khó chịu trách móc: “Anh có còn là đàn ông không vậy? Ông chủ như anh còn không bằng một bảo vệ! Người ra tay quá độc ác, cố tình chạm vào vết thương đó của chú vốn muốn phế bỏ nó đi”. Tiểu Lý, cháu là Hoa Đà tái thế hả! Hứa Quốc Lập thử nhấc chân, cảm thấy hết sức bất ngờ: “Chú cứ tưởng cái chân này đã phế rồi chứ, không ngờ nó lại khỏi được? ” Dì Tình cũng luôn miệng cảm ơn. Lý Dục Thần còn tưởng đây là người nuôi chó, nhưng thấy Dương Tùng chào hỏi người đó thì mới biết đó là chủ của câu lạc bộ này. Nếu anh vẫn không hài lòng với điều kiện của tôi thì chúng ta có thể bàn”. Tổng giám đốc Quan lắc đầu: “Muốn họ xin lỗi thì e là hơi khó. Chỉ cắn chặt răng, trán rịn ra một lớp mồ hôi mịn. Thế này đi, tiền thuốc men, chi phí dưỡng bệnh và tiền công đều do tôi chi trả, mặt khác tôi còn bồi thường thêm năm mươi ngàn phí tổn thất tinh thần, anh thấy được không? “Tổng giám đốc Dương, xin lỗi, tôi không biết ông ấy là bảo vệ bên khách sạn của anh. Nhưng người của tôi bị họ đánh, con gái tôi bị chó người đó cắn, nếu một câu xin lỗi cũng không có thì hơi quá đáng”. Sau lưng là một người đàn ông mặc tây trang. Quan Nhã Lệ đã nói vậy, thì đối phương chắc chắn là người có lai lịch lớn. “Ai? Lý Dục Thần nói: “Xương gãy đã được nối liền, nhưng mấy ngày tới tốt nhất không nên cử động, nghỉ ngơi khoảng một tuần là ổn rồi”. Kết quả người ta gọi thêm người tới đánh chú”, Hứa Quốc Lập nói: “Cũng do tuổi tác chú cao rồi, nếu là hai mươi năm trước thì chú thèm sợ chúng nó chắc? Dù gì anh ta cũng là tổng giám đốc của một khách sạn, cũng là người có uy tín và danh dự, nhưng so với Quan Nhã Lệ thì thua kém không chỉ là một ít. ” “Chính là người phụ nữ nuôi chó đó, chú đuổi theo, muốn nói chuyện bồi thường. Tổng giám đốc Dương, tôi nói câu thật lòng, người đó anh đắc tội không nổi đâu”. Người bị đánh ở câu lạc bộ chúng tôi, tôi nhất định sẽ chịu trách nhiệm. ” Lúc này, cửa phòng mở ra, vài người bước vào, đi đầu là một người phụ nữ mặc sườn xám, trong tay còn cầm cây quạt ngà voi. Con gái bị chó cắn, thế mà anh còn chẳng dám thả cái rắm? Quan Nhã Lệ trầm mặt, nhìn Mã Sơn nói: "Này anh, nói chuyện thì phải nhìn lại mình trước đã, có những lời tốt nhất không nên nói bậy. Không phải ai trên đời cũng tốt tính như tổng giám đốc Dương đây". Lý Dục Thần đi tới ngăn trước mặt Mã Sơn đang nổi giận đùng đùng, có thể đánh người bất kỳ lúc nào, nói:
"Bà chủ họ Quan đúng không, chúng tôi cũng không muốn làm ầm lên, thế này đi, tôi đưa ra vài điều kiện nhé". "Ha ha, được, anh nói nghe xem". Quan Nhã Lệ cười khinh miệt, nghĩ Lý Dục Thần sẽ đòi thêm tiền.
