.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 20: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 20: Ai tha cho ai




Châu Na kinh ngạc, sao cô cả của nhà họ Lâm lại tự dưng chạy tới đây thế? Mối quan hệ giữa nhà họ Lâm và nhà họ Phùng vô cùng khó nói. Cả hai gia tộc đều là thế gia hàng đầu ở thành phố Hòa, hai nhà có hợp tác, cũng có cạnh tranh với nhau. Chẳng lẽ chuyện hôm nay có liên quan đến nhà họ Lâm? Nhưng từ xưa đến giờ nhà họ Lâm chỉ làm kinh doanh hợp pháp, còn ông hai Phùng thiên về thủ đoạn không chính đáng hơn, đáng lý phải không có qua lại mới

đúng. Phùng Thiên Minh cười: “Nói vậy nghĩa là hôm nay cô Lâm không đại diện cho nhà họ Lâm tới đây đúng không? ” “Có, sao vậy? Người áo đen ở bên cạnh gí súng sát vào huyệt thái dương của Lý Dục Thần, chỉ cần anh tiến thêm một bước nữa, hắn ta sẽ bóp cò súng không chút do dự. Cô không đại diện cho nhà họ Lâm mà lại tới chỗ tôi đòi người, cô nói xem tôi phải nể mặt cô kiểu gì đây? “A lô… Châu Na và Lâm Mộng Đình đều ngỡ ngàng nhìn anh. Nhưng cô có thể đưa ra điều kiện gì thực tế chứ? Lâm Mộng Đình thở phào: “Cảm ơn chú Minh”. Tôi muốn hợp tác với nhà họ Lâm các cô, cả hai cùng nhau thực hiện dự án này”. “Không có gì đâu”. “Anh thân với người nhà họ Phùng lắm hả? “Được, cảm ơn em trai nhé”. Câu nói này phát ra từ miệng anh nghe có vẻ vô cùng tự nhiên, nhưng người nghe đều tưởng mình nghe nhầm. Lý Dục Thần nhận ra là giọng của Tiền Khôn: “Anh cứ nói đi”. “Tôi muốn đấu thầu dự án sửa chữa bến xe cũ ở phía nam thành phố, nhưng tôi biết bố cô cũng muốn đấu thầu. “Có quen Phùng Thiên Minh không? Ai tha cho ai? “A lô, em Lý à, anh là Tiền Khôn đây”. “Chú Minh, hôm nay ông thả bạn tôi, ân tình này tôi sẽ ghi nhớ, sau này nhất định sẽ trả lại cho ông”. Không hổ danh xuất thân từ gia đình danh giá. “Có”. “Em trai à, anh có chuyện cần nói cho chú biết”, giọng Tiền Khôn có vẻ rất hào hứng: “Anh đã điều tra rồi, nhà đầu tư hồ Linh Sơn là tập đoàn Hoa Châu của nhà họ Phùng, anh đã nói một tiếng với gia chủ nhà họ Phùng rồi, miếng đất ở phía tây đó sẽ không làm gì, tạm thời chú không cần dời mộ cho ông nội của chú đâu”. “Phùng Thiên Minh có đang ở đó không? “Nếu cô không đại diện cho nhà họ Lâm, vậy thì tôi cũng không cần phải nể mặt cô”, chú Minh sầm mặt lại, lạnh lùng nói: “Dù bố cô có đến cũng phải gọi tôi một tiếng ông hai đấy. Bỗng nhiên ông ta cười phá lên, nói: “Cô cả nhà họ Lâm đã tới đòi người, sao tôi lại không cho được cơ chứ, không nể mặt sư cũng phải nể mặt Phật mà, dù gì tôi cũng phải nể mặt ông cụ Lâm, ở thành phố Hòa có ai dám không nể mặt ông ấy đâu”. ” Một lát sau, ông ta cúp máy, trả điện thoại cho Lý Dục Thần rồi cười bảo. ” Lâm Mộng Đình lắc đầu: “Không phải”. Đúng lúc này, một tiếng chuông điện thoại vang lên, nghe có vẻ cực kì chói tai trong phòng VIP yên tĩnh. Châu Na không thể không khâm phục cô cả Lâm này, thậm chí còn có chút hâm mộ. Lý Dục Thần lấy chiếc điện thoại Nokia đời cũ của mình ra từ trong túi, xem số người gọi đến. Lý Dục Thần vốn đang rầu rĩ vì chuyện này, chỗ chôn cất bị động chạm là sự bất kính lớn nhất đối với người đã khuất. Nghe nói cô cả nhà họ Lâm vẫn còn đi học, trước giờ cũng không can thiệp vào mảng kinh doanh. Khi đang định cúp máy, Lý Dục Thần chợt nhớ tới gì đó, bèn hỏi. ” “Cũng khá thân”. ”, ông ta chợt ngẩn người, sau đó tỏ ra kinh ngạc: “Ông Khôn! Nếu cũng có được xuất thân như thế, sao chị ta có thể chịu khổ nhiều vậy, từ đó phải đi đến bước đường ngày hôm nay. “Không cần cảm ơn anh đâu, anh cũng vì muốn tiện hơn khi đi câu cá thôi”, Tiền Khôn cười nói ở đầu dây bên kia. “Cô trả tôi bằng cách nào? ” “Ông ta cầm súng chĩa vào đầu em, em đang nghĩ có cần nể mặt anh mà tha cho ông ta một lần không”. “Có điều”, Phùng Thiên Minh đổi lời: “Tôi nể mặt nhà họ Lâm, thế cô cả Lâm đây có thể nể mặt Phùng Thiên Minh tôi lại hay không? Lâm Mộng Đình trả lời: “Tôi chưa bao giờ nhúng tay vào việc kinh doanh của gia tộc, có lẽ ông nên đi trao đổi với bố tôi”. “Anh uống thuốc chưa? Nhưng Lý Dục Thần là người có ân phải trả, Tiền Khôn càng nói như thế, anh sẽ càng nhớ kĩ ân nghĩa này hơn. Cô nhíu mày, khẽ cắn môi. Tiền Khôn đã giúp anh một ân nghĩa quá lớn, anh thực sự rất biết ơn ông ấy. Lý Dục Thần nhìn sang Phùng Thiên Minh, sau đó đưa điện thoại qua. Phùng Thiên Minh chắp tay sau lưng, chậm rãi bước đi. Phùng Thiên Minh không nói gì, biểu cảm trên mặt rất khó lường, ông ta nhìn Lâm Mộng Đình chằm chằm như thể muốn nhìn thấu mục đích của cô. ” Lâm Mộng Đình chưa có kinh nghiệm trong những tình huống này, bèn hỏi: “Ông cứ nói đi, chỉ cần là việc tôi có thể làm được”. Vâng… ” “Uống rồi, lúc về anh đã đi mua thuốc theo đơn của chú rồi”. Lâm Mộng Đình không biết rằng nếu không nói ra điều kiện thực tế, Phùng Thiên Minh sẽ không chịu thả người. Một cô nhóc chưa trải sự đời lại có thể giữ nguyên sắc mặt, không kiêu ngạo không tự ti trong trường hợp này. “Vậy thì tốt rồi, anh nhớ uống thuốc đúng hạn, nửa tháng sau em sẽ đến châm cứu cho anh”. Lý Dục Thần mỉm cười, biết Tiền Khôn cố tình nói vậy để giảm sức nặng của ân nghĩa này thôi. “Em đưa điện thoại cho ông ta đi”. Tuy đang có người chĩa súng vào anh nhưng anh vẫn ung dung không vội vã, nghe máy như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. ” Thái độ lập tức trở nên cung kính. ” Lâm Mộng Đình không ngờ Phùng Thiên Minh sẽ nổi giận, hơn nữa còn từ chối thẳng thừng tại chỗ như vậy, nhưng cô vẫn không muốn từ bỏ. Nhớ lại hồi ở độ tuổi này, chị ta vẫn còn đang sống cuộc sống khổ cực. Được ạ… Phùng Thiên Minh ra hiệu cho hắn ta đừng manh động, nghi hoặc nhìn Lý Dục Thần, cuối cùng vẫn nhận lấy điện thoại. Phùng Thiên Minh sửng sốt, không ngờ đến lúc này mà Lâm Mộng Đình vẫn có thể không kiêu ngạo không tự ti, không khỏi có đánh giá cao hơn về cô. ”, Tiền Khôn hỏi từ đầu dây bên kia. “Cảm ơn anh nhé”. ”, Phùng Thiên Minh nheo mắt lại hỏi. “Dạ… "Người anh em này, thật ngại quá, đây chỉ là hiểu lầm thôi". Ông ta giơ tay lên, cả đám cấp dưới đều thu súng về rồi lùi sang hai bên. Phùng Thiên Minh lại quay sang Lâm Mộng Đình: "Để cô cả Lâm phải đích thân tới đòi người, tôi thực sự rất áy náy. Bây giờ của về chủ cũ, tiếp đón không được chu toàn, mong cô Lâm đừng trách nhé". Lâm Mộng Đình không biết vì sao thái độ của Phùng Thiên Minh lại thay đổi một trăm tám mươi độ như thế, cô chỉ biết là chắc chắn có liên quan đến cuộc gọi vừa rồi của Lý Dục Thần.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.