.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 199: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 206 Dựa vào đâu phải cho anh?”




Nghiêm Tuệ Mẫn nói, tất nhiên phải tới xem căn nhà mới mà con rể mua rồi, đây chẳng phải là ngôi nhà tương lai của mình hay sao? Lâm Mộng Đình nhất thời không nói lên lời, luôn cảm thấy mẹ mình lúc nào cũng chỉ mong sao nhanh chóng gả bản thân ra ngoài. "Mẹ, con rốt cuộc có phải là con ruột của mẹ không vậy? ", Lâm Mộng Đình hờn giận hỏi. Nghiêm Tuệ Mẫn nghe vậy lập tức trợn mắt: "Tất nhiên là đứt ruột đẻ ra rồi, nếu không phải mẹ đẻ, con lớn lên có thể xinh đẹp như vậy sao? Nhưng Nghiêm Tuệ Mẫn lại vô cùng bất mãn, nói còn chưa từng ăn qua bữa cơm nào ở nhà con rể đâu… " Một người khác đang nhâm nhi rượu đáp: “Nếu không phải vì một trăm triệu, ai sẽ đến nơi này ăn cơm, nhưng nói đi cũng phải nói lại, đồ ăn ở đây thực sự không tồi”. “Một trăm triệu còn chưa cầm tới tay, sao có thể rời đi, cô gái, cô nói xem có phải không? Ông chủ Vương thong dong từ phía sau quầy đi ra, mỉm cười đi tới trước mặt chị Mai, khuyên nhủ: “Ôi chao, tức giận gì à, bọn họ muốn ăn cứ để họ ăn, chó phải đi tiểu, lợn phải cho ăn, chúng ta mở tiệm còn có thể không cho người ta ăn sao? Nếu mọi người đã cùng tới thì hoặc là chia đều, hoặc là dựa vào bản lĩnh mà tranh đoạt”. “Đinh Hương, đừng để ý tới bọn họ, những người này đều uống nhiều rồi”. Một người khác nói: "Dù nói thế nào chỗ này cũng là một nơi tốt! Trời cũng đã xế chiều mà vẫn còn vài vị khách hàng ngồi lại chưa có dấu hiệu ra về. Quán cơm Thân Dân vẫn hoạt động bình thường. ” Chi Mai và Đinh Hương nghe được câu chửi xéo xắt này đều phì cười ra tiếng. ” Khi đến Ngô Đồng Cư, bà ta lượn quanh xem xét trước sau vài vòng, rất hài lòng với nơi này. ” “Ôi, nhìn cái nơi này mà xem”, một khách hàng với vẻ mặt say khướt nói, tay còn không buông ly rượu: “Một tiệm nhỏ như vậy, đồ ăn không chỉ ngon miệng mà ngay cả người trong tiệm cũng không kém, từ người làm cho tới bà chủ, người này so với người kia càng thêm đẹp mắt! Chị Mai bảo vệ Đinh Hương sau lưng và nói với những vị khách kia: “Các vị, mọi người muốn ăn quỵt hay là định qua đêm ở đây? Chậc chậc, tôi gần như quên mất mình đến đây để làm gì rồi đó”. Vài người anh một câu, tôi một câu bắt đầu tranh cãi qua lại. Chị Mai thì nhàn rỗi dựa vào quầy cắn hạt dưa. Nhưng những khách hàng đến hôm nay hơi khác so với mọi khi. Bà chủ là chị Mai vừa rồi còn mặt mày tươi cười bỗng nhiên sắc mặt thay đổi, đập bàn lớn tiếng quát: “Còn chưa xong phải không? Lâm Mộng Đình vội vàng kéo Nghiêm Tuệ Mẫn đi. … Đinh Hương vừa dọn dẹp vừa nói: "Mọi người à, tiệm chúng tôi phải đóng cửa rồi, xin hãy thanh toán đi ạ”. Đinh Hương liếc người ăn cơm phần kia, thầm oán anh ta rõ ràng không uống rượu mà. Trả tiền ăn cơm! “Nằm mơ đi! Những người này đã ngồi xuống từ thời gian dùng bữa tối. Chị Mai đặt hạt dưa trong tay xuống, vặn eo đi tới. Câu này khiến Lý Dục Thần có chút không biết làm sao, chẳng lẽ thật sự phải sắp xếp cho vị mẹ vợ này một gian phòng sao? … Người đang ăn cơm phần bỗng nhiên lên tiếng: “Các vị hình như đều tới đây vì một trăm triệu? ” Người ăn cơm phần lại chen miệng: “Các người thèm muốn phụ nữ tôi không tranh với mấy người, nhưng một trăm triệu kia sẽ thuộc về tôi”. Coi nơi này là dạng gì? Tuy nơi này không rộng lớn và khí phái như sơn trang Bắc Khê nhưng lại rất sang trọng, mang đậm hương vị tao nhã cổ kính, cũng vô cùng thú vị. ”, một người khác cười đùa cợt nhả. ”, người ăn cơm phần kia nói. Dựa vào đâu phải cho anh? Từ trong bếp vọng ra từng trận tiếng leng keng của thìa nĩa cùng sột soạt của mài dào. Hầu hết họ đều gọi một vài món ăn và rượu, tự mình thưởng thức. Họ không ngồi chung bàn mà tự mình dùng riêng. “Ôi chao, nơi này đẹp quá, mẹ muốn ở lại đây vài ngày”, Nghiêm Tuệ Mẫn nói. Một suất này nhấm nháp trong vài giờ cũng được tính là kỳ tài. Tiệm nhỏ trong đêm khuya thoắt cái trở nên ầm ĩ huyên náo. Chỉ có duy nhất một người là gọi một suất cơm phần. ” “Đúng vậy, tại sao phải đưa cho anh? “Đây là đang muốn đuổi khách sao? Ông chủ Vương ngồi sau quầy mỉm cười nhìn họ. " Những người đó chắc cũng không ngờ rằng bà chủ nói đổi sắc mặt liền đổi, trong chớp mắt cả của tiệm rơi vào yên lặng. Gương mặt ông chủ Vương vẫn đong đầy ý cười, dáng vẻ vô hại này quả thực rất dễ mê hoặc người khác, mấy người đang ngồi lúc đầu đều không kịp phản ứng lại, thật lâu sau mới ngộ ra thâm ý trong đó. "Chết tiệt ông dám mắng chúng tôi à? ", một trong số họ hằn học nói: "Ông có biết chúng tôi làm nghề gì không? "
"Biết, biết", ông chủ Vương vui tươi hớn hở đi tới trước mặt hắn ra, rót một chén trà rồi đặt xuống bàn: "Các vị đều là bá vương, nếu không sao lại dám ăn quỵt! "

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.