.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 200: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 207 “Tôi cũng không cần nữa!”




"Ông! "
Tên đàn ông đó vươn tay muốn túm lấy cổ áo ông chủ Vương nhưng không biết vì sao lại vồ hụt. Ông chủ Vương lùi lại một bước, vẫn cười tủm tỉm nói: "Anh uống trà, uống trà đi! "
Những người bên cạnh cười ầm lên. "Trình độ này cũng mơ mộng tới một trăm triệu? Gương mặt của người kia cũng dần trở nên ngưng trọng, còn ông chủ Vương từ đầu tới cuối vẫn luôn mỉm cười hòa ái. ” Ông chủ Vương lúc này vừa vặn bưng ấm trà từ trong phòng bếp đi ra, cười ha hả nhìn bọn họ nói: “Cút! Tôi ngoan ngoãn như vậy đó… Một nhóm người dồn dập đứng dậy đi thẳng ra ngoài. Nước trà vừa chạm thành cốc, người kia đột nhiên đặt tay lên mu bàn tay của ông chủ Vương, tay còn lại thì bắt lấy chén trà. Lực phóng mạnh đến mức cán dao còn đang rung rung, phát ra tiếng ong ong Mành sau bếp được vén lên, sư phụ Vinh cầm theo muôi đi ra, chỉ vào bọn họ quát: “Cơm nước xong xuôi nhưng không trả tiền đã muốn đi rồi à? Ông chủ Vương vẫn cười hì hì: "Còn ai muốn uống trà tôi rót cho người đó". . Tiệm cơm một lần nữa lại rơi vào sự im lặng chết chóc. Con dao cắm trên khung cửa đột nhiên bay ngược ra ngoài, lao vút trở lại trong tay sư phụ Vinh. Nước trong chén phụt lên như vòi phun, hóa thành một mũi tên nước bắn vọt về phía mặt của ông chủ Vương. Ông ấy vẫn nhàn nhã bưng ấm trà đi vào trong bếp đổ đầy nước. “Chẳng lẽ ông chính là Thiết thủ Như Lai (Như Lai tay sắt), Phật Cười? Một lúc sau tên đàn ông hét lên một tiếng rồi buông bàn tay đang cầm chén trà, đập mạnh xuống bàn. ” Nói xong liền phất tay. Lại ngoảnh đầu nhìn gương mặt tươi cười của ông chủ Vương. Nói đoạn miệng còn ngâm nga một làn điệu dân gian: “Tôi coi em như tâm can, muốn ăn cơm tôi xuống nấu, muốn uống trà tôi tới rót, ăn cơm rót trà tôi lo tất, còn rửa chân cho em… "Hóa ra là cao thủ giấu nghề! Thực sự cho rằng mình là bá vương sao? Cùng với một tiếng ‘phập’ ngột ngạt, chỉ thấy một con dao làm bếp đã đóng đinh trên khung cửa. … Thẳng cho tới khi nướcdâng lên tới miệng cốc nhưng lại không sánh ra ngoài lấy một giọt, chẳng lâu sau đã dựng lên một cột nước giống như thủy tinh, trong suốt long lanh. “Chu Sa Chưởng! Nhưng khi hắn ta cầm chiếc chén lại lộ ra biểu cảm chấn động, như thể nhìn thấy quỷ vậy. "Tạm biệt”. Gương mặt của kẻ vừa rồi còn cực kỳ hống hách, một lòng muốn giành lấy một trăm triệu không cần nói cũng biết lúc này khó coi tới mức nào. Ha ha ha, mau cút đi, trở về chui lại vào trong bụng mẹ mà tu luyện lại từ đầu! Trả tiền xong có người run rẩy hỏi: “Chúng tôi có thể đi được chưa? ” Ông chủ vương cầm lấy ấm trà sải từng bước tới trước bàn của người đó, bắt đầu pha trả. Lúc này người bên cạnh mới chú ý tới nửa chiếc chén trong tay hắn ta vậy mà đã ghim sâu xuống mặt bàn. Bỗng nhiên một tia sáng lạnh lẽo bay tới từ sau bếp, xuyên qua sảnh. … Tiếng thông báo ‘tinh, tài khoản nhận được… . Chẳng trách nhà họ Viên phải treo thưởng một trăm triệu”, tên đàn ông ăn cơm phần nó: “Vậy để tôi tới thỉnh giáo tay nghề của ông chủ đi, xem xem trà ông pha ngon đến mức nào”. Nước dần dần đầy lên, hai người đều không nhúc nhích, giống như hai pho tượng vậy. ” Kẻ này vừa khởi xướng, những người khác cũng nhao nhao bày tỏ thái độ: “Tôi cũng không cần nữa! Cản đường bọn họ chính ba người đàn ông và một phụ nữ đang tiến vào tiệm. ” Có người nhìn thấy dấu bàn tay in hằn trên mặt bàn mà kinh hãi thốt lên. Dường như nếu bản thân còn chậm chạp sẽ không thể toàn thây trở ra vậy. Bàn tay đang cầm ấm cũng duỗi ra, đón lấy toàn bộ phần nước vào trong ấm. Khí lạnh kinh người khiến người ta lập tức cảm thấy như rơi vào hầm băng. Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn lên người ông chủ Vương. “Được thôi! ” Không ai lên tiếng. ” “Tôi cũng không cần nữa! Không ai hỏi giá tiền, nhưng chẳng có khoản thu nào dưới một ngàn cả. " Mặt tên đàn ông đó thoắt cái đỏ bừng, bí bách ngồi xuống, định cầm lên chén trà mà ông chủ Vương vừa rót lên uống. ” "Tạm biệt”. Một người trong số đó cuối cùng cũng mở lời: “Nếu Thiết thủ Như Lai đã ở đây, vậy tôi cũng không cần một trăm triệu này nữa, làm phiền rồi, tạm biệt! Một lúc sau cuối cùng cũng có người dẫn đầu rút ra điện thoại nhanh nhẹn quét mã thanh toán được đặt ở góc bàn. ” Ông chủ Vương lắc đầu: “Cái gì mà Thiết thủ Như Lai với Kim Như Lai, tôi chỉ là chủ của một tiệm cơm, không tín Phật”. “Nếu vị khách này đã không muốn uống trà, tại sao còn kêu tôi pha đây? Ông chủ Vương không chút nao núng, dùng một lòng bàn tay ấn nhẹ xuống mặt bàn, cả người khẽ nghiêng tránh đi mũi tên nước này. Soạt! Nhưng khi bàn chân của họ vừa bước qua thềm cửa lại đột nhiên rụt trở lại. ” không ngừng vang lên từ trong quầy. ” Ông chủ Vương lắc đầu, quay người bước đi. Kỹ năng phóng ra thu về, dùng khí công thành thục khống chế dao trong chớp mắt đã áp chế những người này. Khắp tiệm cơm vang vọng giọng hát như vịt đực của ông chủ Vương. Mà người kia đứng lặng một lúc cũng không tiếp lời. ” Những người này lập tức giống như bầy ong vỡ tổ xông ra ngoài. Cầm đầu là một người bị chột đeo băng bịt một mắt, cánh tay trái còn đang quấn vải băng. "Hôm nay ai cũng không được phép rời khỏi đây, một trăm triệu này là của tôi! "
Chị Mai ngạc nhiên nhìn sang. "Sáu Sẹo? "

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.