Nhưng những người này đâu phải đối thủ của Lý Dục Thần. Lần này Lý Dục Thần đặc biệt giận dữ. Anh chẳng quan tâm nhà họ Tra muốn gây phiền phức hay nhà họ Viên treo thưởng cái đầu của anh. Nhưng bọn họ không nên đến quán cơm Thân Dân, không nên động vào bạn của anh, nhất là Đinh Hương. Vậy nên lúc này anh ra tay đặc biệt nặng. "Lão gia, bên ngoài đã xảy ra chuyện, có người đánh tới rồi". " "Lão gia, ngài vẫn nên qua xem đi, tên kia đã đánh tới sân giữa rồi", quản gia đáp. ", Lý Dục Thần hoàn toàn không để ý đến lời chế giễu của Tra Minh Huy: "Nếu bạn của tôi thiếu một ngón tay, tôi sẽ khiến toàn bộ nhà họ Tra chôn cùng! Lần này hay rồi, dính cả phân lên người, muốn rũ bỏ cũng không rũ được! Tra Võ Anh sững sờ, cau mày nói: "Đội bảo an để trưng sao? Nhưng vừa trông thấy đám bảo vệ ngã đầy sân, anh ta không thể ra vẻ nhàn nhã nữa. "Lại Sa Sa ở đâu? ", Tra Minh Huy chợt bật cười, như thể nhìn thấu Lý Dục Thần: "Lại Sa Sa gì chứ? Cho dù là hai võ đạo Tông Sư lớn, hoặc như hào môn đứng đầu nhà họ Tiền, nhà họ Cao, đều phải suy xét đến thế lực của nhà họ Tra tại Nam Dương. ", Tra Võ Anh vẫn không nóng vội. " "Mới buổi tối hôm nay". Đây là nhà họ Tra Hải Thành! " "Cậu ta đến tìm Minh Huy thiếu gia", quản gia đáp: "Minh Huy thiếu gia hình như bảo Sa Sa tiểu thư bắt bạn anh ta đi". Anh ta chợt cảm thấy một cơn ớn lạnh từ lòng bàn chân dâng thẳng lên đỉnh đầu. Tra Võ Anh ngẩn ngơ nhìn chữ mình chưa viết xong đặt trên bàn. Đội Hắc Long đi chưa? "Vâng". " Lý Dục Thần đánh một người liền gọi một lần. Có là Tông Sư cũng không dám tuỳ tiện đối địch với Huyền Hàng Môn. " Tra Minh Huy cười lạnh, nhẹ nhàng vung tay, nói với người áo đen xung quanh. Tra Minh Huy nheo mắt lại, lạnh lùng nhìn Lý Dục Thần. " "Tôi chỉ hỏi anh, Lại Sa Sa ở đâu? "Hừ, sao không nói chuyện này với tôi một tiếng? "Chuyện khi nào? Hahahaha, cậu muốn tìm đàn bà thì nên đến khu đèn đỏ, chứ đến nhà tôi làm cái gì? "Cái gì? Lý Dục Thần là con rể nhà họ Lâm kén về, đồng thời là người nhà họ Viên treo thưởng, chúng ta tham gia vào làm cái gì? Em gái họ của anh ta, Tra Na Lệ chính là môn chủ Huyền Hàng Môn - có danh xưng nữ thần Đại Mã, còn là đệ tử thân truyền của Nữ vu Fatima. Ban đầu ông ta muốn viết "Tuổi già chí chưa già, chí tại ngàn dặm", vừa mới viết mấy chữ đầu thì bị cắt ngang, mới viết ba chữ "Tuổi già chí. Mặc dù những người bảo vệ này cũng chỉ kiếm miếng cơm ăn, nhưng làm việc cho gia tộc nham hiểm bỉ ổi như nhà họ Tra, ắt hẳn bọn họ cũng từng bắt nạt không ít người. " Rốt cuộc Tra Võ Anh cũng ngừng bút, ngẩng đầu nhìn quản gia. " Lý Dục Thần cũng nhận ra Tra Minh Huy. "Tra Minh Huy, mau ra! Một đám người áo đen ôm người đàn ông trẻ tuổi bước ra. Quản gia vội vã tiến lên, báo cáo. "Gọi Tưởng Định Vũ qua xem đi". "Tất cả xông lên, đánh phế thằng này! "Là cậu! " "Lại Sa Sa? Rõ ràng có thể ngồi xem bọn họ đấu với nhau, lại nhất định phải tự nhúng tay. Bên ngoài còn truyền đến tiếng ồn ào. Chú của anh ta, Tra Nhi Tây, là chủ tịch của thương hội Đại Mã Hoa, còn là đường chủ ngoại trấn của Huyền Hàng Môn. Bên ngoài ầm ĩ cũng không làm ảnh hưởng tới tâm trạng của ông ta, chữ dưới ngòi bút vẫn rồng bay phượng múa, mạnh mẽ uyển chuyển. Anh ta biết Lý Dục Thần đang không nói đùa. ", Tra Võ Anh trách cứ: "Đứa nhỏ Minh Huy này, đã ba mươi tuổi rồi, sao làm việc còn không đúng mực như thế? Người kia vẫn còn mặc đồ ngủ, dáng vẻ lười biếng. Cậu còn dám đến đây! ". "Chính là tên mà nhà họ Viên treo thưởng, gọi là Lý Dục Thần". Nhìn khắp thành phố Hoà, thậm chí toàn bộ Nam Giang, có mấy ai có khả năng làm được? "Tra Minh Huy, ra đây! "Ồ", ngòi bút Tra Võ Anh khẽ dừng: "Cậu ta đến làm gì? "Là ai vậy? " "Đã đi rồi, nhưng không có mệnh lệnh của ngài, Minh Huy thiếu gia chỉ có thể điều khiển một tiểu đội". "Thằng kia, cậu đừng quên, nơi này không phải là thành phố Hoà, nhà họ Lâm và nhà họ Phùng cũng không bảo vệ được cậu. . " Khi Tra Minh Huy thấy được ánh mắt lạnh như băng của Lý Dục Thần, tiếng cười dần im bặt. " Anh đánh suốt một đường vào bên trong, đi qua sân trước, đến sân giữa. Tra Võ Anh nâng bút muốn viết tiếp, nhưng trong lòng không thể quay về trạng thái bình thản như vừa rồi. Quản gia đáp lời, lui ra ngoài. Nhưng anh ta không tin Lý Dục Thần có thể làm được. Năm nào cũng tiêu bao nhiêu tiền, chỉ nuôi ra được một đám ăn hại! " Sân trong nhà họ Tra, gia chủ Tra Võ Anh đang luyện chữ trong phòng sách. Khiến cả nhà họ Tra chôn cùng? . Nhìn ba chữ "Tuổi già chí. . . " nằm trên giấy, thấy thế nào cũng lộ ra điềm xấu. Tra Võ Anh ném bút đi, quyết định bước chân ra ngoài xem.