.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 209: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 217 Hay là đạn lạc?




Một ông lão hơn sáu mươi tuổi bước ra khỏi nhà. Đó chính là Tra Võ Anh, gia chủ nhà họ Tra. Ngoài ra còn có chừng bảy, tám tay vệ sĩ đi bên cạnh ông ta. Mặc dù số người không đông nhưng tất cả đều có súng. "Bố! "Cậu Lý, nếu bây giờ cậu rời khỏi đây thì tôi sẽ xem như chuyện tối nay chưa từng xảy ra", Tra Võ Anh nói. " Vẻ mặt Tra Võ Anh đầy phức tạp. Ông ta đã nhận thức được rằng Lý Dục Thần này tuyệt đối không đơn giản chỉ là giỏi võ. Hay là đạn lạc? Lý Dục Thần cười khẩy, đá xoáy ông ta: "Ông có thể xem như chuyện này chưa từng xảy ra nhưng tôi thì không đâu. Từ bây giờ trở đi, bất kỳ biện pháp mạnh nào mà các ông dùng với tôi đều sẽ chuyển sang người con trai ông cả. Ngay cả một cao thủ Huyền Môn như Lại Sa Sa cũng không dám tỏ ra thờ ơ khi đối đầu với súng đạn, nhất là khi ở đây có nhiều khẩu súng thế này. Các tay súng đều nhìn Tra Võ Anh để hỏi ý ông ta. Các ông bắn lung tung vào người tôi đi, để xem tôi sẽ biến thành tổ ong vò vẽ hay con trai ông sẽ biến thành tổ ong vò vẽ? Tra Võ Anh nhíu chặt mày, híp mắt lại, một tia sát khí vụt qua thật nhanh trên mặt. Nhưng cậu có ngông cuồng quá không? Bắn trật ư? Thế nhưng ông ta lại chẳng tài nào nghĩ ra được thằng ôn con này có gì chống lưng. Chưa có mệnh lệnh của Tra Võ Anh, bọn họ sẽ không ra tay. Các anh mau nổ súng giết cậu ta đi! Rõ ràng vệ sĩ đã nổ súng về phía Lý Dục Thần cơ mà, tại sao lại thành ra bắn trúng Tra Minh Huy ở ngay bên cạnh ông ta được? Có muốn cược một lần thử không? Mấy tay vệ sĩ ngay lập tức ngồi xổm xuống, bảo vệ Tra Minh Huy cả trước lẫn sau. "Các ông có thể nổ súng thử xem", Lý Dục Thần thách thức mà không chút nao núng. " Tra Minh Huy như nhìn thấy cứu tinh, anh ta cố gắng lết cái chân đã bị gãy bò ra phía sau. Tiếng súng nổ ra chát chúa. Cho dù võ công có đáng sợ cỡ nào thì liệu đối phó nổi súng đạn không? Tuy vậy, ông ta vẫn phải kiềm chế cơn thịnh nộ đang chực chờ trào dâng, lạnh lùng nhìn Lý Dục Thần, chất vấn: "Cậu Lý phải không? Cái này gọi là nuôi binh nghìn ngày, dùng binh chỉ một giờ. Vệ sĩ nã một phát đạn vào chân Lý Dục Thần. Vệ sĩ sững sờ giật súng về, nhìn tay mình. Thảo nào nhà họ Viên phải treo giải thưởng kêu gọi người khắp nơi mà không tự mình kết liễu anh. " Tra Minh Huy đã lết đến bên chân bố mình, nhìn những người vệ sĩ cầm súng mà lòng cực kỳ yên tâm. ", Tra Minh Huy gào lên. Trong khi Tra Minh Huy kế bên Tra Võ Anh lại là người hét toáng lên. Hai tiếng súng gần như vang lên cùng một lúc, có thể thấy tay vệ sĩ đã nổ súng nhanh nhường nào. Đoàng đoàng! Lý Dục Thần nhìn Tra Võ Anh, cảnh cáo: "Đứng trách tôi không báo trước. Giờ phút này, miễn là đạn không mọc mắt, không rẽ hướng thì cho dù bắn từ hướng nào, nhất định cũng sẽ bị vệ sĩ ngăn cản. Gã ta luôn luôn hết sức tự tin về kỹ năng bắn súng của mình, đứng ở khoảng cách gần thế này, mà mục tiêu thì không di chuyển, đời nào có chuyện bắn trật được? Một mình cậu mà muốn đấu với cả nhà họ Tra à? "Giết cậu ta! Đoàng! Sao lại như vậy? Những võ sĩ còn lại cũng đứng chắn trước người Tra Võ Anh. Tra Võ Anh nhìn thấy con trai mình ra nông nỗi này thì mặt mày tái mét. Tất cả mọi người đều ngây ra như phỗng. Mọi người thấy anh ta che chân mình lại, máu tươi ồ ạt túa ra giữa các kẽ ngón tay như suối. Tên vệ sĩ gật đầu, lại bắn hai phát súng liên tục về phía Lý Dục Thần. Tra Võ Anh nhẹ nhàng phất tay. Tra Võ Anh thì thầm vài câu vào tai vệ sĩ vừa nổ súng hồi nãy. Tôi cũng nói với ông một câu, bây giờ nếu ông thả bạn tôi ra và giao Lại Sa Sa, Sáu Sẹo cho tôi xử lý, tôi cũng sẽ xem như chuyện tối nay chưa xảy ra". Đúng là tài cao thật nhỉ, thảo nào nhà họ Viên phải treo thưởng một trăm triệu khắp chốn để tìm người giết cậu bằng được. "Cậu không sợ chết à? Vào thời điểm mấu chốt, vệ sĩ phải làm bia đỡ đạn cho kẻ thuê họ. Một vệ sĩ đứng cạnh ông ta giơ khẩu súng lên, chĩa thẳng vào mặt Lý Dục Thần. "Các cậu bảo vệ cậu chủ, đừng để nó bị đạn lạc bắn trúng". Lý Dục Thần vẫn lành lặn đứng đó. " Thấy dáng vẻ không chút hốt hoảng nào của Lý Dục Thần, một dự cảm không lành bỗng dâng lên trong lòng Tra Võ Anh. Một phát súng vẫn vào chân, phát súng còn lại thì vào vai. Đó cũng là người dùng súng giỏi nhất trong nhà họ Tra. Lý Dục Thần nhếch mép cười một cách khinh thường, vẫn đứng yên ở đó, không mảy may bị thương. Trong khi Tra Minh Huy đang bị bọn vệ sĩ bao quanh thì lại kêu lên thảm thiết. "Á! "

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.