"Muốn cản sư huynh tôi đấy à? Nằm mơ đi! ", Lại Sa Sa cười khẩy: "Không một ai ở Tiền Đường có thể cản sư huynh tôi đâu, bởi vì không ai dám đắc tội Huyền Hàng Môn cả! "
"Vậy à? "
Lý Dục Thần đặt điện thoại xuống. Nghe nói vu sư giỏi thời thượng cổ có thể khống chế cổ trùng nhỏ đến nỗi không thể nhìn thấy bằng mắt thường. "Chết rồi", Lý Dục Thần bình tĩnh phán một câu. Vào thời kỳ đầu, cổ được vu sư dùng để chữa bệnh. ", Lại Sa Sa có vẻ không tin: "Một mình anh? Ai hại chết nó? Nhưng Lý Dục Thần chỉ đưa hai ngón tay ra, nhẹ nhàng kẹp bóng đen lại. Chỉ tiếc rằng vu thuật tài tình ấy đã dần dần bị mai một, còn cổ thuật thì bị kẻ ác lợi dụng, dần dần biến thành thứ pháp thuật chuyên được dùng để hại người và kiểm soát con người. Lấy chân anh làm tâm hình tròn, một cơn sóng va chạm nhanh chóng lan tỏa ra ngoài. Thời đại ngày nay, vu sư lợi dụng cổ trùng đã nuôi để bò vào trong cơ thể bệnh nhân, hút hết mủ và chất độc ra. " "Cô đang nói đến tên tóc húi cua thích nuôi rắn à? Lại Sa Sa nghe mà tái mặt, gương mặt cô ta tràn đầy sự đau khổ xen lẫn phẫn nộ: "Sao lại chết? Lại Sa Sa đã có đủ thực lực để nuôi ám cổ. Lý Dục Thần cười khẩy, giậm chân một cái. Đại sư Giáng Đầu ở Nam Dương mà luyện đến trình độ cao thì đều nuôi ám cổ, tức những vật vô hình, cũng chính là ký sinh trùng. Có lời hứa của Cao Tử Hạng, anh tin rằng tối thiểu họ sẽ điều tra được hành tung của Tào Tra Lý. Bóng đen thoắt cái đã xuất hiện trước mặt Lý Dục Thần. Khống chế lợi khuẩn để điều trị các bệnh hệ thống của con người là một phương pháp chữa bệnh, điều trị tổn thương vô cùng cao cấp. "Cô khinh thường Tiền Đường, xem thường Huyền Môn Hoa Hạ quá rồi đấy! Nhìn lại khoảng cách giữa Lại Sa Sa và Lý Dục Thần, không còn thấy bọn sa trùng khắp trời kia nữa. Tôi sẽ khiến anh sống không bằng chết! " "Ông ta tự đâm đầu vào chỗ chết, tôi đành phải cho ông ta toại nguyện thôi". Lại Sa Sa giận tím mặt: "Được, vậy thì tôi sẽ cho anh trải nghiệm cảm giác bị vạn cổ cắn! Nói mau, em trai tôi Lại Sĩ Công đang ở đâu? ", Lại Sa Sa nhìn Lý Dục Thần bằng ánh mắt vừa hào hứng vừa mong đợi. Nhìn kỹ sẽ thấy trong đám sa trùng dày đặc khắp trời ẩn chứa một luồng gió tà nào đó, trên mặt đất cũng có một cái bóng kỳ lạ đang từ từ bò tới chỗ Lý Dục Thần đang đứng. Chị Mai hét lên: "Cẩn thận, cô ta có ám cổ! Nhất là phải kể đến thuật Giáng Đầu của Nam Dương, thứ cổ thuật biến chủng này nổi tiếng là tà ma ngoại đạo, khiến người ta vừa nghe thấy tên đã sợ mất mật. Nhìn kỹ lại mới thấy hóa ra đó là một rừng côn trùng chi chít chứ nào phải mây đen. Đầu óc ai nấy cũng ong ong cả lên như dậy sóng mãnh liệt, những chẳng mấy chốc lại trở về như bình thường. Theo cách gọi hiện nay thì đó chính là vi khuẩn. "Hừ, tôi đang định tính sổ với anh đây. " "Đúng, là nó đấy! Người xung quanh nhìn mà rợn cả da đầu. Cổ sư sẽ khống chế cổ trùng nhằm mục đích gây tổn thương hoặc khống chế người khác. Lại Sa Sa vô cùng hoảng sợ, một tay bắt pháp quyết, một tay làm động tác chỉ. Chỉ cần biết gã ta đang ở đâu thì cho dù phải truy đuổi đến Nam Dương, anh cũng phải giải cứu Đinh Hương ra bằng được. Bởi vì điều kiện chữa bệnh vào thời điểm đó không thể chữa trị bệnh tật trong cơ thể, chẳng hạn như bệnh nang nội tạng hay ung thư. Bình thường cổ đều có hình dạng nhất định, được luyện từ những sinh vật trong tự nhiên. Chị Mai biết rằng đó chính là thứ ám khí đã trói và kéo mình về phía Sáu Sẹo lúc ở trong quán. " Dứt lời, cô ta dang tay ra, một đám mây đen đột nhiên bay ra từ cơ thể. Một cái bóng đen lao vụt tới chỗ Lý Dục Thần với tốc độ nhanh như chớp. "Anh? ", Lý Dục Thần đe dọa: "Còn bây giờ thì tính sổ với cô trước đã". Em trai tôi biết hàng thuật, làm gì có chuyện nó chết dưới tay anh được! Trong sân trống hoác, chỉ còn gió lạnh hây hẩy thổi tới. Không thể nào! Mặt đất khẽ rung lên. " Ám cổ trái ngược với những con cổ trung có thể tác động công khai. " Lý Dục Thần lạnh lùng nhìn cô ta, không thèm trả lời. Cho dù mở to mắt nhìn thật kỹ thì bà ta vẫn không tài nào thấy rõ bóng đen đó là gì. Không ngờ đó là một con rắn hổ mang chúa dài những hai mét. Người xung quanh không khỏi ngạc nhiên, không thể tin được một cô gái thon thả như Lại Sa Sa lại có thể cất giấu một con rắn khổng lồ như thế. Rắn hổ mang chúa nổi tiếng là hung dữ, huống chi trải qua sự thuần hóa và rèn luyện, nuôi dưỡng của đại sư Giáng Đầu đã sớm không còn là rắn thường nữa, thậm chí còn có mối liên kết bản mệnh với Lại Sa Sa. Tuy nhiên, nó đã bị Lý Dục Thần tóm lấy bảy tấc, chỉ biết vùng vẫy dữ dội, chẳng tài nào giãy ra được. Gương mặt Lại Sa Sa đỏ bừng, con rắn đang giãy giụa thì cũng như cô ta giãy giụa vậy.
