Lâm Mộng Đình muốn hô hoán nhưng không kêu được, chỉ có thể phát ra tiếng "hu hu". Tay của gã ta rất mạnh, cô không thể nào giãy ra được. Một người đàn ông khác ném chiếc túi xách xuống đất, cười dâm tà đi tới trước mặt cô: "Cô em này, hôm nay hãy cho hai anh em tụi anh được thoải mái đi, chỉ cần em phục vụ tụi anh sung sướng, tụi anh sẽ không làm em bị thương đâu". Nói rồi, gã ta cong bàn tay thành hình móng vuốt, vừa định nhào qua. Trong lòng Lâm Mộng Đình tràn đầy tuyệt vọng. Hai tên côn đồ giật nảy mình. “Anh, anh đi gần thế làm gì? ”, Lâm Mộng Đình nổi giận. ”, anh quay đầu lại hỏi. Lâm Mộng Đình thắc mắc: “Anh cứ như biết trước có người muốn… “Anh đi thật hả? “Cút đi! Hai tên côn đồ thấy tình hình không ổn, bỏ lại dao, vắt giò lên bỏ chạy, chật vật trốn vào trong bụi cây công trình rậm rạp, không còn bóng dáng đâu. Vậy tôi đi đây”. Đèn đường lờ mờ, đường quanh co tối tăm, lũ côn trùng nấp trong bụi cỏ kêu to từng đợt. Lý Dục Thần dùng chiêu tay gảy đàn tỳ bà của Thái Cực Quyền vừa mới học hôm nay đánh gã ta văng ra xa. ” Lý Dục Thần không biết tại sao biểu cảm của Lâm Mộng Đình lại trở nên quái lạ như vậy, bèn nói: “Hay là cô giúp tôi làm đi”. Lâm Mộng Đình ôm cần cổ đau nhức do bị bóp chặt, ho khan vài tiếng. Anh quay lưng định đi. Lần đầu tiên Lâm Mộng Đình cảm thấy ban đêm vào mùa hè thật đẹp làm sao. Chuôi dao vẫn còn rung rinh phát ra tiếng vù vù. ” “Bắt trộm phải bắt tại trận”, anh giải thích: “Với lại không cho cô chịu chút đau khổ, làm sao cô nhớ tôi được”. ” Lý Dục Thần trả lời: “Hai người này đã bám theo cô từ đầu rồi, lúc ăn đồ nướng, họ ngồi bàn bên cạnh chúng ta”. ư? “Cút! Lâm Mộng Đình khẽ “ừ” một tiếng, ngoan ngoãn đi theo sau lưng Lý Dục Thần. Gã sợ tới mức đứng yên không dám nhúc nhích. “Lúc nãy tôi có thử”, Lý Dục Thần ngượng ngùng sờ đầu: “Lần đầu tiên nên không biết dùng”. Cô khó hầu hạ quá đi”. Lúc nói cảm ơn, ánh mắt cô hơi phức tạp. Đúng lúc này, một giọng nói vang lên từ phía sau lưng cô. Lý Dục Thần nhặt túi xách và điện thoại từ dưới đất lên đưa cho cô, hỏi: “Cô có sao không? Nhưng bỗng nhiên trước mắt gã bị mờ đi, không biết bằng cách nào mà con dao gã cầm đã rơi vào tay Lý Dục Thần. ” “Không thích tôi đi theo cô à? “Này, đợi đã! Lý Dục Thần tỏ vẻ vô tội: “Tôi vừa mới cứu cô đấy, sao lại khốn nạn được? “Nhóc con, bớt lo chuyện bao đồng lại đi! ” “Vậy rốt cuộc cô muốn tôi đi hay muốn tôi đi theo cô? ”, tên côn đồ cười nham hiểm: “Mày phá hỏng chuyện tốt của tao, hôm nay tao sẽ dạy cho mày một bài học! “Sao nữa? ”, Lâm Mộng Đình gọi lại. ” Con dao nhỏ xoay vòng vòng tạo thành bóng lưỡi dao lờ mờ trên tay gã ta. Lâm Mộng Đình nhớ lại, hình như cũng có hai người này. ” “Gì cơ? “Ai cần anh hầu hạ chứ”, Lâm Mộng Đình trợn mắt. Cô vội vàng xoay người lại để xem Lý Dục Thần có còn ở đó hay không, bất chợt phát hiện anh đang đứng sau lưng mình. ”, cô chỉ vào Lý Dục Thần: “Anh… Gã ta đã nhận ra người đến chính là người ăn khuya cùng cô gái này lúc nãy. “Thả cô ấy ra! “Á! Cổ có thể cảm nhận được khí lạnh từ lưỡi dao. “Lúc nãy anh… “Tao nói một lần cuối, thả cô ấy ra”, Lý Dục Thần lặp lại. Cô vừa quay lại, hai người đã đối mặt với nhau, khoảng cách gần đến mức có thể nghe thấy tiếng thở của nhau. ”, Lâm Mộng Đình cắn môi, vẻ mặt tủi thân. Vừa đi được vài bước, nhìn con đường tối tăm này, nhớ lại chuyện vừa rồi, cô không khỏi còn sợ hãi. Còn anh thì đã đứng trước mặt gã ta, một tay lướt nhẹ qua ngực gã. Tên côn đồ còn lại thả Lâm Mộng Đình ra, hùng hổ giơ nắm đấm xông tới. ”, Lý Dục Thần tỏ ra vô tội. ” “Tôi… “Thế sao anh không nói trước? Đằng sau không có tiếng động nào. Chỉ mất một lúc hai người đã ra khỏi công viên, Lý Dục Thần đột nhiên hỏi: “Cô có thể dạy cho tôi cách dùng đệ đệ được không? Gã ta trượt từ trên cây xuống, chân vừa mới chạm đất, còn chưa đứng vững thì nghe thấy một tiếng “phụt”, con dao kia đã cắm vào thân cây sát bên cổ gã. “Thả cô ta? Gã côn đồ lập tức bay ra ngoài rồi đâm sầm vào thân cây. ” Lâm Mộng Đình thấy anh càng nói càng quá đáng, quyết định mặc kệ anh luôn, thở phì phò bỏ đi trước. ”, Lâm Mộng Đình giật nảy mình, lùi lại hai bước: “Sao anh lại như thế chứ? Đã bảo cô đi đêm cẩn thận rồi, nhất là với đàn ông xa lạ, cô còn đi một mình trên con đường nhỏ vắng vẻ thế này nữa”. ” Lâm Mộng Đình mừng rỡ, cô nhận ra là giọng của Lý Dục Thần. ” “Tôi sao nào? Đừng nói mình vừa bảo “cút”, cái tên này lại bỏ đi thẳng luôn nhé? Còn người đàn ông bên cạnh cho cô cảm giác cực kì an toàn, nỗi sợ khi nãy đã biến mất dạng, cùng với tiếng kêu âm ỉ của côn trùng vào mùa hè, bước chân của cô cũng trở nên nhẹ nhàng. “Cái tên khốn nạn này! ” Anh cười đáp: “Tôi đâu có đi”. ” Lâm Mộng Đình lắc đầu: “Tôi không sao, cảm ơn nhé”. ” Một tên trong số đó lấy ra một con dao gấp, lưỡi dao loé lên ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh đèn lờ mờ. ” “Tôi chỉ tránh mặt một lát thôi. ”, Lâm Mộng Đình sửng sốt, tưởng mình nghe nhầm. “Sao anh lại quay lại thế? Lý Dục Thần lắc đầu, cười bảo: “Được rồi, đi thôi, tôi đưa cô về nhà”. “Hầy”, anh thở dài: “Chưa cưới đã hung dữ thế rồi, nếu mà lấy nhau, tôi không chịu nổi đâu”. “Vậy ban nãy anh… thử rồi… "
Lần này Lâm Mộng Đình tức giận thật, cô quyết định không để ý đến cái tên này nữa. Lý Dục Thần đứng đằng sau la lên: "Ê, không đặt xe thì sao tôi đưa cô về được, chẳng lẽ phải đi bộ về thật hả? "
Lâm Mộng Đình dừng chân, quay phắt người lại: "Anh nói gì cơ, đặt xe? "
"Đúng rồi, đệ đệ đặt xe, cái cô nói ấy", Lý Dục Thần quơ chiếc điện thoại trong tay. Lâm Mộng Đình im lặng đứng một lúc, cuối cùng không nhịn cười được nữa, cô "phụt" một tiếng, lấy tay che miệng, sau đó thả tay ra cười ầm lên một cách thật thoải mái.
