.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 249: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 262 Tha cho tôi đi!”




"Không cần chứng cứ", Lý Dục Thần nói: "Không phải ông ta biết Ngũ Lôi Thiên Tâm Chính Pháp sao? Cứ để ông ta gọi sét đến đánh tôi là được, tôi sẽ lấy thân mình thử nghiệm thay mọi người, điều này không tính là vi phạm quy định đi? "
"Tội gì cậu phải làm thế? ", Thẩm Bỉnh Nguyên nói. "Chú, nếu người ta đã cố ý như thế, chúng ta cần gì phải ngăn cản, cứ để cậu Lý thử xem thiên lôi của Thanh Huyền đạo trưởng là được mà", Thẩm Minh Xuân không có ý tốt nói. ” Lúc này, rất nhiều người xung quanh đều bắt đầu sinh ra nghi vấn. Đột nhiên hư không nứt ra, một tia chớp xuất hiện, rơi vào trong tay Lý Dục Thần. . “Sét đến! ", Thanh Huyền vội la lên, “Tôi thật là đệ tử Long Hổ Sơn, có thẻ đi tu làm bằng chứng”. “Nói, vì sao mấy người lại muốn lừa nhà họ Tiêu? . “Nếu ông thật sự là đệ tử Long Hổ Sơn, hôm nay tôi đây sẽ thay thiên sư thanh lý môn hộ”. Rõ ràng ông chính là kẻ lừa đảo! . ", Thanh Huyền ấp a ấp úng: “Bởi vì Hoàng Định Bang muốn độc chiếm quặng mỏ kia”. ” Trong tai mọi người truyền đến tiếng sấm rền cuồn cuộn. Anh biết rõ loại người lừa đảo này biết dùng Quan Vân Thuật, cầm theo mấy lá bùa, mạo hiểm dùng tên tuổi đệ tử thiên sư Long Hổ Sơn để hành tẩu, chắc chắn không chỉ vì để lừa mấy đồng tiền của Hoàng Định Bang. Đến bây giờ gã ta mới hiểu ra, đạo trưởng mà Hoàng Định Bang đưa đến chỉ là giả, mà Lý Dục Thần mới là tiên thật. Nhưng tất cả mọi người đều không dám chớp mắt, cho dù bị ánh sáng loé mù cũng không thể bỏ qua kỳ quan như thế. Cậu nói bậy! Cậu Lý tha mạng! “Không phải ông nói mình biết Ngũ Lôi Chính Pháp sao? . ” “Bởi. Tôi mới lấy danh nghĩa khai thác mỏ để mua được phần mộ nhà họ Tiêu. “Hừ, cái đồ không biết sống chết! Như thế thì để Hoàng Định Bang chết thay ông đi! Lý Dục Thần cầm tia sét trong tay, giống như một lôi thần cao cao tại thượng nhìn thấy Thanh Huyền đang quỳ dưới đất. Sắc mặt Thanh Huyền lúc trắng lúc xanh, ánh mắt không chừng lấp loé. Cũng không thể bảo Lý Dục Thần đến trên mặt hồ chờ sét đánh đi. Chấn động lần này còn vượt xa màn lấy bùa gọi sét đến của Thanh Huyền vừa rồi hàng chục ngàn lần. Mà điều quan trọng là rõ ràng gã ta đã được chứng kiến ở trường đấu chó nhưng lại cố tình không tin. Lúc trước ông ta giả trang thành thầy thuốc lang thang, nói chỉ có Côn Luân Thảo mới có thể chữa được bệnh cho ông cụ nhà họ Tiêu, cho nên mới có chuyện ngày hôm nay. Nhưng mà bọn họ cũng không dám nói, dù sao tia chớp vừa rồi quá mức rung động . ” “Cậu. Bởi vì. Thanh Huyền vừa thấy tia chớp đột nhiên xuất hiện trong hư không này thì sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, quỳ rạp xuống đất bịch một tiếng. Vừa dứt lời, anh liền vươn tay ra. Hoàng Định Bang không tiếc đắc tội nhà họ Tiêu mà đến thành phố Tuyên khai thác mỏ, chỉ sợ không đơn giản như vậy. “Nói như vậy, Hoàng Định Bang là chủ mưu? Vấn đề chắc là quặng mỏ kia. Cô Tô Từ Thông nhướng mày, nói: “Hay là kẻ lừa đảo thật? Lý Dục Thần thấy đã đến lúc liền cười lạnh một tiếng, nói: “Chưởng môn tiền nhiệm của Phái Võ Đang tên là Thanh Huyền, chính là cao nhân tiền bối được người người tôn kính, thử hỏi xem trong môn hạ thiên sư Long Hổ Sơn có người nào lấy tên của Thanh Huyền để dùng? Dù sao, tia chớp vừa rồi là ở bên ngoài, ở trên mặt hồ Chấn Trạch, là một cảnh tượng thiên nhiên thông thường. Tha cho tôi đi! Hoàng Định Bang không phải kẻ ngốc, mạng sống là trên hết, liền lập tức quỳ xuống đất. ” Hoàng Định Bang mắng một câu, có chút bất mãn với việc Thanh Huyền chậm chạp không ra tay với Lý Dục Thần, liền nói: “Thanh Huyền đạo trưởng, người ta đã gọi ông là kẻ lừa đảo, nếu ông còn không ra tay thì sẽ đánh mất uy danh của Long Hổ Sơn đấy”. ” Người còn sợ hãi hơn cả Thanh Huyền là Chu Lợi Quân. “Thượng tiên tha mạng! . Ánh sáng chói loá khiến vô số người không có cách nào mở mắt ra được. “Đạo sĩ thối nói hươu nói vượn! Lý Dục Thần lạnh lùng nhìn Thanh Huyền. Lúc này ông ta cũng không dùng được Quan Vân Thuật, sao có thể quan sát được sét có đánh đến đây hay không chứ. Nhà họ Tiêu không đồng ý, lão già kia lại gợi ý cho tôi dùng Côn Luân Thảo đi lừa. ” Lý Dục Thần khẽ lắc tay, tia chớp vặn vẹo trên không trung, chuyển qua đỉnh đầu Hoàng Định Bang, rung động đùng đoàng. Không phải ông có thể gọi thiên lôi tới sao? . Mà tia chớp lúc này lại ở ngay bên trong, ở ngay trước mắt, ánh sáng loé lên mãi mà không tắt. Hôm nay, tôi sẽ cho ông chứng kiến cái gì mới là lôi pháp chân chính”. Rõ ràng là ông ta giựt giây tôi, nói ở dưới phần mộ tổ tiên nhà họ Tiêu có âm long, trong đó là bảo khố, có thể dùng để luyện đan, ăn vào sẽ được trường sinh bất lão. Đều là lão già kia nghĩ ra. Cậu Lý, cậu hãy tin tôi, tôi chỉ là tin kẻ lừa đảo này thôi, tôi cũng là người bị hại mà! "
Lý Dục Thần cười lạnh nói: "Hai ông là rắn chuột một ổ, muốn cãi nhau thì xuống âm tào địa phủ mà cãi đi". Vừa dứt lời, anh khẽ nắm chặt tay lại. Một tiếng răng rắc vang lên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.