.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 252: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 265 Nhưng không ai dám đứng ra phản đối.




Tất cả mọi người đều nhìn về phía Lý Dục Thần. Lý Dục Thần hơi chau mày. Anh không hiểu nhiều về tâm cơ giang hồ loanh quanh vòng vo như vậy, nhưng trực giác nói cho anh biết minh chủ này không phải cái gì hay ho. Hơn nữa anh cũng không muốn làm minh chủ gì đó. "Minh chủ thì thôi", Lý Dục Thần nói, "Mấy người muốn lập hội gì đó, giúp đỡ nhau gì đó thì là chuyện của mấy người, đừng kéo tôi vào. Lôi khí rất mạnh, thậm chí còn khiến thần thức của Lý Dục Thần bị chấn động. Nếu cậu không muốn làm minh chủ vậy thì không làm, nhưng ở trong lòng chúng tôi, mặc dù cậu không có danh nghĩa minh chủ, nhưng còn oai hơn cả minh chủ. Truyền thuyết nói nơi này chính là chỗ ở của Lôi Thần năm đó, đúng là nơi phát ra khí thuỷ trong thiên hạ. ” Mọi người mờ mịt không hiểu, chỉ có Lý Dục Thần giật mình trong lòng. Bên trong là tảng đá hình cành cây, to bằng nắm tay, trông như búa hoặc rìu, hình dạng và cấu tạo cổ xưa, nhìn giống như một khối ngọc cổ, mặt trên có một lớp bùn đất loang lổ. Lý Dục Thần lập tức ý thức được thứ này nếu không phải thiên thạch bên ngoài rơi vào trái đất phải bị sấm sét trên chín tầng trời cọ rửa, thì chắc chắn là pháp khí mà tiền bối cao nhân từng sử dụng. Mọi người nói có phải hay không? Một lát sau, ông ta bỗng nhiên trợn mắt, nói: “Nếu tôi không đoán sai thì đây chính là Lôi Phủ trong truyền thuyết”. Mà ở sâu bên trong lại ẩn chứa khí tức lôi đình cường đại. Sau này mấy người cũng không được lấy tên tuổi của tôi ra bên ngoài làm xằng làm bậy”. Thẩm Bỉnh Nguyên mở cái hộp ra. Nếu sau này cậu có gì muốn làm, chúng tôi nguyện sẽ nghe theo. “Cậu Lý, năm nay hồ Chấn Trạch ứ đọng, chúng tôi lấy được một thứ này ở dưới đáy hồ, vốn dĩ sẽ nhân hội bán đấu giá hôm nay để trợ hứng cho mọi người. Lúc này, tất cả mọi người đều xích lại gần nhìn. Thứ này có bề ngoài bình thường không gì lạ, kích cỡ cũng không lớn, vừa vặn nắm trong tay, nếu nói chỉ là một cái rìu thì cùng lắm chỉ là một cái rìu mini. Nhưng khi anh đưa thần thức vào, bên trong lại vô cùng thâm thúy, giống như một cái động đen sì vậy. ” Lạc Đông Phúc liền tiến lên từng bước, chắp tay với Lý Dục Thần và Thẩm Bỉnh Nguyên: “Vậy tôi sẽ ra tay trước”. Ở thời kì cổ đại, tên là lôi thần chi chuy. Tin chắc tất cả mọi người đều biết về sự tồn tại của hồ Chấn Trạch. ” Lý Dục Thần mỉm cười, cũng mặc kệ bọn họ. Nhưng không ai dám đứng ra phản đối. Nhất là Thẩm Bỉnh Nguyên. Thẩm Bỉnh Nguyên cười gượng một tiếng, nói: “Cậu Lý là cao nhân tuyệt thế, trăng thanh gió mát, đương nhiên không thể ngồi nhà tranh mái ngói với chúng ta được. Nhưng ông ta cũng không có biện pháp gì, chỉ có thể yên lặng tính toán trong nhà Cô Tô của mình có cái gì có thể đưa cho cậu Lý. Thẩm Bỉnh Nguyên nói với một nho giả bên cạnh Từ Thông: “Ông Lạc là cao thủ trong chuyện này, có ngại giám định và thưởng thức xem đây là vật gì không? Nhìn trong chốc lát, ông ta lại cầm cán rìu, nhắm hai mắt lại giống như đang cảm nhận cái gì đó. Hơn nữa không được nói chuyện ngày hôm nay ra ngoài lung tung. Anh cũng không có nghiên cứu gì về ngọc khí cổ, cũng giống như anh không hiểu về đổ thạch, nhưng anh có thể lấy thần thức để cảm ứng hoa văn và khí chất bên trong vật chất. Nhưng nhìn xuyên qua lớp bùn có thể thấy được tính chất bóng loáng của nó. Đầu tiên là ông ta nhẹ nhàng vuốt ve cái hộp một chút, sau đó lấy thứ kia từ trong hộp ra cẩn thận quan sát. Nếu nhận, chung quy vẫn là do Thẩm Bỉnh Nguyên ông ta tặng. “Lôi Phủ cũng được gọi là Lôi Công Phủ, là công cụ Thiên Lôi dùng để chế tạo ra sấm sét trong truyền thuyết", Lạc Đông Phúc nhẹ nhàng đặt thứ đó vào trong hộp, giải thích: “Ở trong thần thoại phương Tây, Lôi Công Phủ được gọi là cái chuỳ của Lôi Thần. Thẩm Bỉnh Nguyên phất tay bảo thuộc hạ lấy một cái hộp lại đây. Anh vừa nói như vậy, tất cả mọi người không khỏi có chút thất vọng. Cô Tô Từ Thông không khỏi cười lạnh, tài năng nịnh nọt của tên Thẩm Bỉnh Nguyên này đã đến trình độ thành thạo rồi, rõ ràng là mình tặng quà cậu Lý, còn muốn lấy tên tuổi của mọi người. “Lôi Phủ? Nếu đã coi cậu là vua, vậy thứ này cứ đưa cho cậu cầm chơi, xem như một chút tấm lòng của chúng tôi”. Chỉ thấy sắc mặt ông ta không ngừng biến hóa, chốc thì nghi hoặc, chốc thì khiếp sợ, chốc lại hưng phấn. Lý Dục Thần vừa thấy, trước mắt không khỏi sáng ngời. Cậu Lý mà không nhận chẳng khác nào làm mất mặt mọi người. Ở trên thời cổ kì, rìu và chuỳ có hình dạng và cấu tạo rất giống nhau. Cái rìu ngọc này, nhìn từ chất ngọc, hình dạng và cấu tạo thì nó thuộc về thời đại thượng cổ, nay lại được phát hiện ra khi hồ Chấn Trạch ứ đọng, phù hợp với truyền thuyết thần thoại về Lôi Công Phủ. Mọi người lại nhìn đi. . . "

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.