Đầu tiên đến thôn nhà họ Quách, tìm được một ông lão trong thôn tên là Quách Vân Long. Cái tên này cũng rất hợp cảnh. "Các người làm chương trình phát sóng trực tiếp thám hiểm dã ngoại phải không? "
Ông lão rất tự nhiên, bô bô nói một đống từ hot trên mạng, có rất nhiều từ mà Lý Dục Thần chưa từng nghe nói đến. "Cậu nhóc à, quay chụp bên trong thung lũng là được rồi, tuyệt đối đừng đến đầm Âm Long, lần trước có mấy thanh niên, nói cũng làm chương trình phát sóng trực tiếp, đến thám hiểm nơi này, đi xuống đầm Âm Long mà không lên được nữa". Quách Vân Long giãn đôi lông mày cười: “Ầy, xem thì được, an toàn là số một, cô gái này thật hiểu chuyện! Quách Vân Long chỉ vào thác nước nói: “Chính là chỗ đó, các người lại gần xem thì được, tuyệt đối đừng đi xuống. Đi được một đoạn, thì nghe thấy tiếng nước thịch thịch. ”, Tiêu Thập Nương nói. “Cái đầm đó có rồng thật! Một người còn lại dáng vẻ bình thường, trông khoảng hơn bốn mươi tuổi. Thế thì phải là chuyện từ năm nào tháng nào rồi! Quách Vân Long chỉ thung lũng nói: “Ở ngay phía dưới, đi về phía trước một đoạn, nhìn thấy một cái thác nước nhỏ, phía dưới thác chính là đầm Âm Long. Thác nước chảy xuống, là một khe nứt, giống như từng cái miệng khổng lồ há to. Lần này đủ cho âm long ăn no rồi”. Cho nên hàng năm chúng tôi đều đến thung lũng tế bái, người của mấy thôn cùng gom góp lại, một con heo, một con dê, làm mấy con gà, ném vào đầm Âm Long. ” “Tìm rồi, đội Phòng cháy chữa cháy cũng đến, thả dây kéo mấy trăm mét, tìm kiếm mấy ngày liền, vẫn không tìm được người”, ông lão lắc đầu: “Tôi thấy ấy à, người bị âm long ăn thịt rồi. Chỉ thấy bên cạnh thác nước có hai người đi ra. ” Tiêu Thập Nương hỏi: “Chú ba, đừng nói bọn cháu, chú đang làm gì ở đây? ” Nói xong liền đi đầu dẫn đường, đưa họ vào núi, đến một thung lũng. Xa xa nhìn thấy một dải màu trắng nho nhỏ treo trên vách đá. “Tôi nói cậu nhóc này, sao cậu cứng đầu thế chứ! Tiêu Thập Nương cười, lấy ra hai trăm đồng từ trong túi, nói với ông lão: “Lão Quách, chúng ta đi xem đi”. Mấy người vừa đi vừa nói chuyện. Chỗ này quá lạnh, tôi tuổi đã cao, không chịu nổi, không đi cùng các người nữa”. Bên trong không có đường, đều là sỏi đá, gập ghềnh khó đi. Tiêu Thập Nương lại lấy ra hai trăm đưa cho ông ta, tỏ ý cảm ơn. Nhiệt độ bên trong rất thấp, vô cùng lạnh, các người mặc mỏng manh như vậy, cẩn thận bị cảm lạnh đấy”. Cũng mấy năm gần đây, người già đi hết, thanh niên không tin việc này nên mới không tế bái nữa”. “Ông dẫn chúng tôi đi xem đi”, Lý Dục Thần nói. ”, ông lại trừng mắt nhìn anh. “Trưởng bối của ông? “Thế sau này còn có người nhìn thấy không? ” Người đến nhìn Tiêu Thập Nương và Liêu Thiên Hưng, cũng rất kinh ngạc. “Không ai xuống tìm sao? ” Sau này không nghe nói đến, nhưng từng có người mất tích, đều truyền là bị rồng ăn thịt. ” “Chú… Quách Vân Long cầm tiền, cười tươi như hoa. ”, Quách Vân Long nói: “Trưởng bối trong thôn chúng tôi có người nhìn thấy, thật đấy”. Tiêu Thập Nương và Liêu Thiên Hưng nhìn thấy người đến, cùng kinh hãi nói: “Là ông! Tiến vào thung lũng, quả nhiên, nhiệt độ bỗng giảm thấp, so với bên ngoài đúng là hai thế giới. Nhưng người thời ny không tin nữa”. Theo cách nói của ông lão Quách Vân Long, trước đây cũng chỉ có người hái thuốc mới đến nơi này. Một người trong đó cũng búi tóc cài châm, ăn mặc như đạo sĩ. Nơi này cũng không có cảnh sắc đẹp, không có giá trị khai thác, chẳng trách không ai đến. Bỗng nghe miệng khe nứt truyền là giọng nói: “He, ông lão Quách, ông đấy, lại đưa một đám người đến! “Vậy tôi cũng nói không chuẩn, phải đến bảy mươi tám mươi năm rồi đấy”, Quách Vân Long nói. Bây giờ thỉnh thoảng có mấy nhân vật nổi tiếng mạng đến đây làm chương trình trực tiếp, nhưng sau lần trước xảy ra chuyện thì không ai đến nữa. “Sao hai người lại đến đây? ", người trung niên hơn bốn mươi tuổi đó hơi lúng túng: "Chú đến đây làm chút việc riêng, không liên quan đến hai người". "Chuyện riêng? ", Tiêu Thập Nương cười lạnh lùng nói: "Chú ba, cháu không phải là trẻ lên ba". Liêu Thiên Hưng chất vấn: "Ông ba Tiêu, tôi đã nghe thấy hết lời vừa nãy của các ông rồi, lừa người ta đến cho âm long ăn thịt phải không, chuyện độc ác như vậy mà ông cũng làm ra được? "
