Âm Long lè lưỡi ra, cuộn lấy phi kiếm, muốn nuốt vào miệng. Nhưng bị kiếm khí làm đầu lưỡi bị thương, liền ngoắc đầu mạnh, ném phi kiếm đi. Lưỡi trăn đứt lìa, mang theo máu màu đen, rơi xuống đất như mưa bão. Phi kiếm cũng rơi xuống đất, ảm đạm mất ánh sáng. Đạo sĩ Lăng Tiêu vội niệm chú, kiếm quang ẩn hiện, cuối cùng không thể bay lên. Ánh mắt của Lăng Tiêu nhìn sang Lý Dục Thần ở cửa hang đá vôi, lộ ra vẻ mặt cầu cứu. Phập phập phập! Đây là chỗ dựa lớn nhất của ông ta, bây giờ chỉ còn lại bùa chú. Nó vẫn chưa kịp nuốt, đột nhiên, một tiếng bức bối vang lên, trong cái miệng còn chưa kịp khép lại lóe lên ánh sáng, trong mũi miệng của con trăn bốc ra rất nhiều khói, đôi mắt của con trăn lại nổ bay ra, lập tức thành con trăn mù. Cơ thể của con trăn khổng lồ không ngừng đập vào vách đá của hang đá vôi, phát ra tiếng vang lớn. Đầu rắn ngẩng lên, vung loạn trái phải. Nhất thời đất rung núi chuyển, đá sỏi bay loạn, dường như cả ngọn núi sắp sập xuống. Kiếm thiên sư dưới đất đó là tôi ăn trộm từ Long Hổ Sơn, nếu cậu thích thì lấy mà dùng. Lý Dục Thần vung tay, bốn mươi chín cây châm ngũ hành trước người bay hết ra, hóa thành bốn mươi chín đường kiếm quang, đồng loạt đâm về phía Âm Long. Âm Long bị đau, phát ra tiếng kêu quái dị, cả người dựng thẳng lên, không ngừng quằn quại. Các cây châm khác mới giống như gà con đi theo gà mẹ, đồng loạt hành động, bay phía sau. Kiếm khí ngũ hành đập lên vảy rồng, phát ra tiếng vang choang choang không dứt. Tiếc là ông ta không phải là kiếm tiên, thanh kiếm này không phải là pháp khí bản mệnh của ông ta, còn kiếm linh bị máu trăn nhiễm bẩn, mất đi linh khí, không thể cảm ứng được năng lượng của lời niệm chú của ông ta. Con số năm nươi, sử dụng bốn mươi chín. Lăng Tiêu trong không trung, tóc tai rối bù, hai tay múa loạn, vẫn còn bấm quyết, muốn điều khiển thanh kiếm đó. Những lá bùa đó đón gió bùng cháy, hóa thành sao băng, đập về phía Âm Long, nổ ra rất nhiều khóm lửa trên vảy lân trên thân mình con trăn. Cây châm này bắn ra, bốn mươi chín cây châm khác lập tức dừng bất động trong không trung, xếp thành hình bát giác theo màu sắc khác nhau. Nhưng có lẽ con trăn khổng lồ bị đứt lưỡi, vô cùng tức giận, bất chấp những khóm lửa này, vù một cái lao đến, há cái miệng lớn, định cắn Lăng Tiêu. Những đốm sáng này càng lúc càng lớn, càng lúc càng sáng. Nếu không thích, thì giúp tôi trả về nơi cũ, nói với sư phụ của tôi, nghịch đồ bất hiếu, đại ơn của sư môn, kiếp sau xin báo đáp! Thanh kiếm khổng lồ này, dùng kiếm khí không gì có thể địch nổi, đâm xiên về phía đầu Âm Long từ trên xuống dưới, phụt một tiếng chui vào trong. Đạo sĩ Lăng Tiêu sốt ruột lo lắng, không ngờ đường kiếm diệt tuyệt chỉ chém đứt lưỡi của con trăn. Cơ thể Âm Long bỗng dừng lại. ” Nói xong lời này, liền dứt khoát không dãy dụa nữa. Lý Dục Thần cũng bắn ra cây châm ngũ hành cuối cùng trong tay. Hét lên với Lý Dục Thần: “Nhóc con, mau chạy đi! Đây gọi là ác giả ác báo. Lý Dục Thần nhìn ông ta, trong lòng không hề dao động. Ông ta hoảng loạn tóm ra một nắm bùa trên người, ném loạn lên, người thì lùi lại, chuẩn bị bỏ chạy. Kiếm khí ngũ hành, từng đường kiếm liên tiếp, trong một lúc nối đuôi thành một thể, hóa thành một thanh kiếm khổng lồ. Châm cuối cùng, xuyên qua từ trong đó. Vẻ tham luyến trong mắt Lăng Tiêu dần mất dần, thay thế bằng vẻ tuyệt vọng. Cây châm cuối cùng, chưa đến lúc cần thiết không được dùng, một khi sử dụng, thì là kết thúc của con số. Âm Long lắc đầu mấy cái, quăng Lăng Tiêu vào không trung, há cái miệng lớn, cơ thể của Lăng Tiêu hoàn toàn rơi vào trong miệng rắn. Đột nhiên, ông ta tóm ra một nắm bùa từ trong tà áo, hai tay mỗi tay cầm mấy tờ. Sau đó, trên người của nó xuất hiện rất nhiều đốm sáng, từng điểm sáng từ trong cơ thể xuyên ánh sáng ra ngoài. Đến cuối cùng, ầm một tiếng, năm mươi đường kiếm quang từ cơ thể Âm Long bay, tỏa ra bốn phía. Để lại năm mươi cái lỗ đen xì trên cơ thể khổng lồ Âm Long. Con trăn khổng lồ quằn quại, ầm ầm đổ xuống đất. Đầu còn trăn đổ ngay trước mặt Lý Dục Thần. Miệng con trăn há ra trong chấn động, ực ực ưc, một viên trân châu to bằng quả trứng ngỗng lăn ra.