.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 31: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 31: Cược đá




Mã Sơn nói xong thì hỏi: "Dục Thần, sao em lại biết nơi đó? "

Lý Dục Thần cũng không giấu diếm, anh kể lại chuyện ngày đó đưa Lâm Mộng Đình về gặp phải đám lưu manh. Mã Sơn nghe xong thì nổi giận: "Con mẹ nó, nếu hai thằng ranh con này rơi vào tay anh thì anh sẽ đánh chúng tàn phế luôn". Anh ta còn nói: "Hôm qua cô Lâm cầu xin cho chúng ta trước mặt chú Minh anh đều nghe thấy hết, chỉ với điều này chúng ta đã không thể mặc kệ chuyện của cô ấy rồi. Người anh em, em nói đi, chúng ta phải làm gì đây? Xe chạy vào một hầm đỗ xe của một toà nhà sáu tầng hơi cũ kỹ ở phía Tây thành phố. Ở bên này đều chỉ là mấy chỗ cược đá nhỏ, mấy năm cũng không mở được một viên đá quý giá. “Các tầng khác có thể đi thoải mái, nhưng tầng sáu có quy định của câu lạc bộ, phải quẹt thẻ”. Châu Na thừa nhận rất thẳng thắn. Châu Na cười khẽ, cũng không vòng vo nữa. Lần đó vì bảo vệ Đinh Hương, Lý Dục Thần đã liều mạng đánh một trận với Hoàng Tam, cuối cùng dựa vào vôi sống khiến Hoàng Tam không nhìn thấy gì, sau đó anh kéo Đinh Hương bỏ chạy, tránh được một kiếp. ” “Mở một trạm thu mua phế liệu, nhưng làm ăn cũng không sạch sẽ. Tác dụng lớn nhất của tường chắn là phong thuỷ cản hung thần, bình thường hay đặt ở giữa lối vào đình viện cổ đại. Nếu thật sự để ý thứ gì mà không đủ tiền thì có thể tìm tôi”. Lúc trước tầng sáu để trống, sau đó chú Minh mua lại, đổi thành nơi giao dịch bây giờ”. Lý Dục Thần nhớ ra đúng là có người này, anh ta cũng sống qua ngày dựa vào việc nhặt phế liệu, vì cướp địa bàn mà đánh nhau với Mã Sơn không ít lần. Lý Dục Thần cũng cười nói: “Được, vậy thì đi với anh ta. ” Lý Dục Thần đáp: “Nếu muốn nói thì đương nhiên chị sẽ tự nói, nếu không muốn nói thì chúng tôi có hỏi cũng vô ích”. ” Mã Sơn cười hì hì: “Anh ta không tin anh, nhưng anh ta càng không tin anh là cớm”. “Khi còn bé anh rất hay đánh anh ta, anh ta sẽ tin tưởng anh chứ? Chúng ta đến trường đấu chó của gã ta chơi đùa một chút để thăm dò gã ta, tiện thể kiếm chút tiền luôn”. Mã Sơn nói: “Không phải đi đến chỗ cược đá sao? Rất hiếm có ai đặt một bức tường trong phòng thế này. ” “Hoàng Tam? Lý Dục Thần không nói gì nữa mà tiếp tục nhắm mắt nghỉ ngơi. Lý Dục Thần chợt hỏi: “Đây là địa bàn của chú Minh đúng không? Trong lúc nói chuyện thì thang máy đã đi lên tầng sáu. Anh ta có quen biết với anh Thái của trường đấu chó, thường xuyên đến đó chơi, cũng sẽ dẫn khách đi theo”. “Hai người không hỏi chúng ta sẽ đi đâu à? ” Lý Dục Thần không lên tiếng. Châu Na giới thiệu rất nhiệt tình. Cửa mở ra, bên trong là một cái sảnh lớn. Hay là anh đi gọi người phá cái ổ chó của gã ta nhé! “Anh Lý đúng là thông minh”. Trước kia có chợ ma, bây giờ không được phép mở nữa nên đổi thành kiểu khác”. Mã Sơn gật đầu: “Được, anh nghe theo em”. ”, Lý Dục Thần hỏi. Lý Dục Thần nói: “Thế không phải là chợ ma trước kia sao? ” Châu Na cười nói: “Cũng khá giống. “Chắc chắn các cậu đều thấy tò mò vì sao nơi cược đá lại mở vào ban đêm đúng không? ” “Chính là người hay đánh nhau với chúng ta lúc bé đấy”. “Bây giờ tên này đang làm gì? “Thế thì không phải, những người ở nơi này rất tạp nham, thể loại gì cũng có, còn có cả mấy kẻ trộm mộ. “Đừng nói là mấy thứ người của xã hội thượng lưu chơi đấy nhé, vậy chúng em không chơi nổi đâu”, Mã Sơn nhớ tới trong túi chỉ có mười nghìn tệ tiền mặt, đây là toàn bộ tài sản của anh ta. ”, Châu Na vừa chạy xe vừa hỏi. Nếu thật sự muốn cược đá thì phải đi tới Điền Nam, thậm chí là vượt biên. … ” Châu Na hơi bất ngờ nhìn Lý Dục Thần qua kính chiếu hậu. “Có, em còn nhớ Hoàng Tam không? Điều khiến anh còn nhớ rất rõ là Hoàng Tam không đánh lại Mã Sơn nên lợi dụng lúc không có Mã Sơn bắt nạt Đinh Hương. Xem ra chú Minh này cũng là một người rất tin vào phong thuỷ. Đỗ xa xong, Châu Na dẫn họ đi vào thang máy, quẹt thẻ, bấm số tầng cao nhất là số 6. Đi vòng qua tường chắn là một cái sảnh nhỏ, đi xuyên qua hành lang ở bên hông sảnh nhỏ mới nhìn thấy một cánh cửa. ” Lý Dục Thần nói: “Tạm thời đừng kích động, người dám ra tay với cô Lâm chắc chắn không phải người bình thường. Về tiền bạc thì các cậu không cần phải lo, bên trong vẫn có mấy trò rẻ, cược đá vốn chính là cá cược. Nhưng nơi tôi dẫn các cậu đến hôm nay thì khác, không chỉ cược đá mà còn bán những thứ khác, có một vài thứ không thể công khai, nên chỉ có thể mở vào buổi tối”. Châu Na giới thiệu. Châu Na nhìn Lý Dục Thần qua kính chiếu hậu, thấy anh đang ngồi tựa lên ghế nhắm mắt dưỡng thần thì hỏi: “Anh Lý không muốn biết à? Chủ nhân nơi này không sử dụng bình phong mà lại dùng tường chắn, có lẽ là sợ bình phong không ngăn cản được sát khí. Tiếp theo chúng ta phải nghĩ cách kiếm được hai trăm nghìn phí vào sân đã”. “Anh có quen ai có thể dẫn chúng ta đi vào không? Đến bãi đỗ xe, Châu Na ngồi trong một chiếc Porsche màu đỏ vẫy tay với họ. Cửa thang máy mở ra, đối diện là một bức tường chắn cao khoảng hai mét, trên tường điêu khắc thanh long rời khỏi mặt nước, ngay dưới đầu rồng đặt một cái vại to bằng sứ Thanh Hoa, trong miệng rồng có nước chảy xuống vại, tựa như thác đổ. Lúc hơn chín giờ, Châu Na gọi điện thoại đến bảo họ đi thẳng tới bãi đỗ xe. “Trước kia nơi này là chợ đồ cũ lớn nhất thành phố Hoà, ba tầng bên dưới đều là quầy hàng, tầng bốn bán đồ dùng trong nhà, tầng năm là khu làm việc. Thật ra đây không phải nơi cược đá bình thường. Mã Sơn và Lý Dục Thần lên xe. Lý Dục Thần phán đoán những hàng hoá được đưa ra đưa vào nơi này chắc chắn thường có những thứ không được sạch sẽ. Nhưng cảnh tượng câu lạc bộ tư nhân xa hoa trong tưởng tượng cũng không xuất hiện, đây chỉ là một tầng lầu thô còn chưa sửa sang lắp đặt. Trong sảnh lớn để mấy chục quầy hàng như hội triển lãm bán hàng, có lớn có nhỏ, còn có bàn uống trà, ghế mây, một nhóm mấy người ngồi cùng nhau uống trà, có người trải vải dưới đất ngồi trên đó, đồ đặt bừa ở một bên. Cũng có không ít người đi loanh quanh khắp nơi trong sảnh lớn, thấy đồ mình thích thì dừng lại hỏi giá. Mã Sơn bĩu môi nói: "Đây không phải là chợ đêm vỉa hè à? "


Châu Na cười nói: "Cậu nói như vậy cũng đúng, nhưng cậu đừng coi thường chỗ này, có lúc một đêm bán được mấy chục triệu cũng không phải chuyện mới mẻ gì đâu".

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.