.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 297: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 310 “Lúc nãy có ai mới vào thế?”




Lý Dục Thần và Đinh Hương cùng đến câu lạc bộ Hồ Tân, nhưng lại bị lễ tân ngăn cản. Lý Dục Thần nói mình là sinh viên Nam Giang, tới tham gia buổi tiệc chào đón tân sinh viên. Lễ tân quan sát bọn họ vài lần, trông cũng giống sinh viên, bèn nói: "Hai người có thiệp mời không? "
Lý Dục Thần không ngờ tham dự buổi tiệc chào đón sinh viên mới còn phải có thiệp mời, bèn nói: "Không có". "Thế thì ngại quá, không có thiệp thì tôi không thể cho hai người vào được. ” Hướng Binh nhíu mày, nói: “Quên đi, nếu đã là bạn học thì cùng vào đi”. Những lời bọn họ nói, Lý Dục Thần đều nghe thấy, tất nhiên lễ tân cũng nghe thấy. Nữ nói: “Lâm Mộng Đình đó đúng là nực cười, nghĩ mình là ai mà mặt mũi của cậu Từ Giang Đông cũng không chịu nể”. ” Vương Văn Tĩnh khoác tay Hướng Binh, dịu dàng nói: “Ai da anh Hướng đừng hỏi nữa, chúng ta đi lên thôi, tới trễ là lỡ mất trò hay đấy”. ” Cô gái kia cười duyên nói: “Ngày xưa anh theo đuổi cô ta bị từ chối, nên mới mong nhà họ Lâm mau phá sản để anh tranh thủ luồng lách vào chứ gì? Lễ tân chỉ vào Lý Dục Thần và Đinh Hương nói: “Hai người này cũng là sinh viên Nam Giang, nhưng không có thiệp mời, nếu mọi người có quen thì dẫn anh ta vào với”. Lý Dục Thần lấy điện thoại ra, chuẩn bị gọi điện thoại cho Lâm Mộng Đình. “Ha, thôi khỏi nói. Để tôi xem sau này cô ta có thể dùng cái gì để hống hách nữa! ” Hai người vội vàng đi ra ngoài. Vương Văn Tĩnh liếc mắt nhìn họ một cái, thấy họ ăn mặc bình thường thì khinh thường nói: “Ai mà quen biết họ? Hướng Bình gật đầu, bèn cùng Vương Văn Tĩnh, Cù Hạo Dân cùng nhau đi vào. Lát nữa lên lầu đừng có nói là chúng tôi dẫn vào nhé, mấy người không sợ mất mặt, nhưng tôi thì có! “Thì có hai người ở đây mà”, Hướng Binh nói: “Lâm Mộng Đình thì sao, cô cả nhà người ta là hoa khôi trong trường, đó mới gọi là nể mặt, chứ tôi thì nể cái gì". Hướng Binh đã nói như vậy, Cù Hạo Dân và Vương Văn Tĩnh cũng không tiện nói nhiều. Kiếp sau đầu thai lại đi nha! ” Nam cười hà hà, nói: “Được rồi, chúng ta đi nhanh lên, không thì lỡ mất trò hay đấy! Hướng Binh nói: “Không thể nào, Lâm Mộng Đình không phải là người kiêu ngạo như vậy, e là không phải chỉ có mời rượu đơn thuần đúng không? ”, Vương Văn Tĩnh cười lạnh nói. Nam nói: “Cô ta còn tưởng mình là cô cả đấy, nhà họ Lâm ngày xưa mạnh thật đấy, nhưng giờ thì sao, đắc tội với nhà họ Viên thì sẽ sụp đổ ngay thôi. ” “Không có thiệp mời thì không được vào hả? Đây là buổi tiệc cao cấp, cần có thiệp mời, không có tức là không được mời, tại sao chúng tôi phải dẫn vào! ” “Xí, anh mà đòi so với cậu Hướng nhà chúng tôi hả? Hoặc là hai người có thể gọi cho ai đó bên trong, nhờ người ta ra đón”, lễ tân nói. " Dứt lời, lại kéo mạnh cánh tay Hướng Binh, dán chặt vào người anh ta, đi vào trong. Lâm Mộng Đình đó đã chọc tức cậu Từ rồi. ”, Lý Dục Thần chỉ Hướng Binh: “Thế thì anh ta có hả? “Cậu Hướng, cậu không đến thì buổi tiệc này không trọn vẹn rồi, cậu Từ nhà người ta là hổ xuống đồng bằng, ít nhiều gì chúng ta cũng phải cho chút thể diện”, Cù Hạo Dân nói. “Cậu Hướng, sao giờ cậu mới tới vậy, thiếu mỗi mình cậu thôi đấy”, một nam một nữ ra cửa chào đón. Ngoài cửa là một chiếc xế hộp đắt tiền, cửa xe mở ra, một thanh niên bước xuống. Đúng lúc này, bên trong có hai thanh niên vừa nói vừa cười đi ra. Người bước xuống xe tên là Hướng Binh, là nhà giàu đời thứ hai nổi tiếng ở Tiền Đường, đang học ở Nam Giang. Cù Hạo Dân cũng mỉa mai nói: “Muốn chen chân vào giới thượng lưu thì phải có thực lực. “Trong nhà có việc, không dứt ra được”. Không hứng thau nước tự xem lại mình coi, có xứng xách dép cho cậu Hướng hay không? Cậu Từ người ta mời rượu, cô ta lại không thèm nể mặt, khiến tất cả mọi người đều sượng mặt”, Vương Văn Tĩnh nói. Đi ra đón anh ta, nam tên Cù Hạo Dân, nữ tên Vương Văn Tĩnh. “Cậu Hướng, anh đúng là tấm lòng bồ tát, thảo nào người ta thường nói anh là người tốt”, Vương Văn Tĩnh lại nịnh nọt, vô cùng khinh bỉ nhìn Lý Dục Thần và Đinh Hương nói: “Cậu Hướng tốt bụng dẫn hai người vào. Lý Dục Thần cũng không quan tâm, kéo tay Đinh Hương đi vào. Sau khi lướt qua hành lang, quản lý trông thấy góc mặt Lý Dục Thần thì cảm thấy quen quen, bèn đi tới hỏi lễ tân:
"Lúc nãy có ai mới vào thế? "
Lễ tân nói: "Là cậu Hướng". "Không phải, tôi hỏi hai người đằng sau ấy". "Tôi không biết, nói là sinh viên Giang Nam đến tham dự buổi tiệc, nhưng không có thiệp mời".

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.