Quan Nhã Lệ không khỏi lo lắng nhìn Lý Dục Thần một cái. Bà ta không biết vừa nãy Lý Dục Thần đã gọi điện cho ai, nhưng bây giờ người của Lý Dục Thần gọi chưa đến, Từ Thông đã đến trước. Mãnh hổ Giang Đông không phải hư danh, mà là giành được bằng thực lực. Cả tỉnh Giang Đông, có lẽ không tìm ra được một thế gia siêu cấp có thể sánh với nhà họ Tiền, nhưng luận số lượng tổng thể và chất lượng trung bình hào môn, Nam Giang đều chiếm ưu thế. Từ Thông có thể tranh giành được cái danh mãnh hổ ở Giang Đông khắp nơi là cường hào, có thể thấy thực lực mạnh thế nào. Mọi người liền suy nghĩ lung tung. Quan Nhã Lệ đứng lên, muốn chào hỏi Từ Thông. ” Mọi người mới hiểu ra: Đây chính là Từ Thông, mãnh hổ Giang Đông! Cái tát này đủ mạnh, trực tiếp tát cho Từ Hiểu Bắc về lại sofa, khóe miệng nhỏ máu. Từ Hiểu Bắc đứng lên, cười nhìn bố, đang định lên tiếng. Vốn dĩ bà ta cho rằng Lý Dục Thần sẽ gọi cho Cao Tử Hạng, với thế lực của nhà họ Cao ở Tiền Đường và địa vị của Cao Tử Hạng, có lẽ có thể giải quyết chuyện này. Từ Thông lại nói: “Vốn mong mày đến trường danh tiếng học hành có thể học được điểu tốt, trước khi đi tao đã nói thế nào với mày, bảo mày đến Tiền Đường thì phải khiêm tốn, đừng gây họa cho tao, mẹ kiếp, mày đã làm gì hả? Mày uy hiếp đánh gãy chân của người ta! Chắc không phải Từ Hiểu Bắc lén lút tư tình với mẹ kế ở nhà, bị bố phát hiện chứ? Ngoại trừ họ và Lý Dục Thần, những người khác đều không quen biết Từ Thông. Nhưng Từ Thông tức bừng bừng đi về phía Từ Hiểu Bắc, coi như không nhìn thấy tất cả mọi thứ bên cạnh. “Còn dám cãi hả! Mày bảo vợ người ta uống rượu cùng mày! ”, Từ Hiểu Bắc ấm ức hỏi. Vốn tưởng rằng Từ Thông phải đợi con trai bị thiệt rồi mới ra mặt, không ngờ đã đến nhanh như vậy. Nhưng nhân vật lớn nào có thể trực tiếp gọi Từ Thông đến, lại còn dạy bảo con trai ruột của mình một trận chứ? ” Từ Hiểu Bắc thấy Từ Thông nổi giận thực sự, cũng không dám cãi lại. Chỉ là không biết anh gọi điện kêu ai đến, là Cao Tử Hạng chăng? . Còn chưa hả giận, lại lao lên, đánh Từ Hiểu Bắc một trận. Không ngờ Từ Thông tát một cái qua. Không đợi Từ Hiểu Bắc lên tiếng, Từ Thông tiến lên giơ chân đạp mạnh lên bụng Từ Hiểu Bắc một cái. Thầm nghĩ bố đúng là thương con trai, ban ngày còn nói hôm nay có khách hàng quan trọng, không thể tiễn gã, nhưng cuối cùng vẫn đến. Mọi người tự động nhường sang hai bên. ”, Từ Thông tiến lên lại cho hai quả đấm: “Làm gì hả? Cũng không đúng, đi vào chẳng thèm hỏi một tiếng, trực tiếp ra tay. ” “Con đã làm gì? Người này là ai? . Thì nghe Từ Thông nói: “Nếu không phải nể tình mẹ của mày, hôm nay tao đã đánh chết mày rồi! Từ Hiểu Bắc cũng nhìn thấy Từ Thông, trong lòng vui mừng. Nhưng trên người Từ Thông có khí thế cường mạnh, lại thêm lúc này tình hình cấp bách, càng hừng hực hùng hổ. Chắc không phải là người mà Lý Dục Thần vừa gọi đến chứ? Sao bố lại đánh con? ” Từ Thông nói một câu đấm một cú, nói một câu, tát một cái, đánh đến Từ Hiểu Bắc ôm đầu kêu la trên sofa. Từ Thông đích thân đến giành thể diện cho Từ Hiểu Bắc, Quan Nhã Lệ cảm thấy, Lý Dục Thần rất khó được lợi. Nên càng không hiểu, Từ Thông đến, không giành thể diện cho con trai thì thôi, lại còn đánh, vậy là thế nào? Cho đến khi nghe thấy Từ Hiểu Bắc gọi một tiếng: “Bố! Quan Nhã Lệ cũng thộn người. Một loạt hành động khiến tất cả mọi người có mặt thộn người. Lần này mọi người đã hiểu, tại sao Từ Thông đánh Từ Hiểu Bắc, chỉ là càng thộn mặt. Bốp một tiếng giòn tan. Quan Nhã Lệ nhìn sang cửa, không có ai đến. Lúc xuống máy bay cũng không kịp chỉnh lại quần áo, mái tóc bị gió lớn thổi tung vẫn rối bù, đến bây giờ trong tai vẫn còn tiếng cánh quạt máy bay ù ù. . Từ Thông ngồi trực thăng bay đến, trong lòng vẫn luôn thấp thỏm lo âu. Mày bắt người ta quỳ trước mày! Quan trọng là vệ sĩ bên cạnh Từ Hiểu Bắc lại trơ mắt nhìn cậu chủ bị đánh, mà cũng chẳng động đậy một cái, dường như hóa đá. Nhìn dáng vẻ mặt người dạ thú của Từ Hiểu Bắc, tức đến không để đâu cho hết. Bà ta ngầm cảm thấy việc này có liên quan đến cuộc điện thoại vừa nãy của Lý Dục Thần. Nhưng Cao Tử Hạng không thể nào gọi được Từ Thông đến, cho dù ông cụ Cao Sĩ Hiến của nhà họ Cao đích thân xuất mã cũng chưa chắc được. Chẳng lẽ là Tiền Nhược Vọng? Hoặc là Tiền Khôn? Nhưng cho dù Từ Thông muốn thanh toán món nợ nhà họ Tiền, cũng không cần thiết phải đánh con trai chứ? Quan Nhã Lệ nghĩ mãi mà không thể hiểu.