.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 324: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 338 mày thừa nhận là mày sai khiến?”




Anh chưa lên tiếng, người đó đã tè ra quần, một vũng nước nóng hổi dưới đất tỏa ra mùi khai tanh. "Mày cũng vậy". Lý Dục Thần tát một cái qua, đầu của người này xoay mấy vòng trên vai, cổ vặn xoắn thành dây thừng. Trên đầu người thứ ba quấn vải. Lý Dục Thần vừa nhìn vải đó là đoán được đã xảy ra chuyện gì. Tên quấn vải trắng dập đầu không ngừng thật, trán đập xuống đất vang lên thịch thịch. Cậu Lý này, còn khủng bố hơn nhiều so với tưởng tượng của anh ta. Nói xong, Lý Dục Thần đi và phòng bao nhỏ bên trong, giúp Mã Sơn điều trị một chút, chắc chắn tình trạng cơ thể của anh ta đã đỡ hơn, bèn dìu Mã Sơn cùng đi ra ngoài. “Cậu Hoa”, Tống Tùng Minh đã biết có Hoa hòa thượng ở đây từ lúc Tống Tử Kiều gọi điện. Mau cứu con! Lý Dục Thầnc chỉ vào căn phòng khác nói: “Cô ta ở trong đó, người không sao, em cho cô ta ngủ rồi, để cô ta ngủ một lúc trước đi”. Lý Dục Thần dìu Mã Sơn ngồi xuống sofa. ” “Không thừa nhận? Lý Dục Thần đi đến trước mặt Tống Tử Kiều, nói: “Hắn nói là mày sai khiến họ làm”. Hoa hòa thượng không nói gì, mà nhìn sang Lý Dục Thần. “Mày đánh ác nhất, đúng không? Dưới đất bên cạnh, kẻ đó vẫn đang dập đầu, chỉ là đầu đã vỡ, chỉ còn lại một nửa. Tống Tử Kiều còn đang gọi điện, cánh tay cầm điện thoại cũng run lên như giọng của hắn ta. Toàn bộ thuộc hạ còn lại của Tống Tử Kiều đều run rẩy co lại trong góc. ” Người đàn ông trung niên chính là Tống Tùng Minh, chủ tịch của tập đoàn Bích Dã. Thuộc hạ bên cạnh còn đang dập đầu, vỏ não cũng đã nứt ra, thịch thịch vang lên biến thành tiếng bức bối, một vũng tương não trộn lẫn với máu chảy ra… Tống Tử Kiều run lên bần bật, nói: “Không, không phải tôi! Nhìn thi thể và tên thuộc hạ vẫn đang dập đầu dưới đất, Tống Tùng Minh kinh hãi. ” “Mày thích dập đầu thì cứ dập đi, đừng ngừng lại”, Lý Dục Thần nói. Nhưng hắn vẫn đập thình thịch, giống như cái máy không ngừng lại. Lý Dục Thần nhìn Tống Tử Kiều: “Bây giờ tao cho mày một cơ hội, gọi điện kêu người, chỉ cần người mà mày cảm thấy có thể cứu mày, đều được. Về đến hội trường. Với kinh nghiệm nông cạn của ông ta, trên đời này, không có chuyện gì không thể đàm phán, không có chuyện gì là không thể giải quyết bằng tiền. Qua khoảng hai mươi phút, một đám người xông đến. Thế đâu phải đàn ông, cái thứ đàn ông để lại trên người mày cũng vô dụng, cắt đi thôi”, Lý Dục Thần thản nhiên nói. Mã Sơn đoán được đã xảy ra chuyện gì, gật đầu, chỉ là trong mắt lóe lên tia sát ý. Là cậu Tống bảo tôi làm như vậy, không liên quan đến tôi! Chỉ lúc sau máu đã chảy ra, nhuốm đỏ cả vải trắng. Hoa hòa thượng cũng phải hít khí lạnh. Mã Sơn lạnh lùng nhìn, thù hận trong mắt còn đang ngưng tụ. Cũng may ông ta cũng là người trải đời, nhanh chóng kiềm chế nỗi sợ trong lòng mình. ” Tên quấn vải trắng thụp một tiếng quỳ xuống đất, dập đầu với Lý Dục Thần: “Đại ca tha mạng! Mã Sơn hỏi đến Trương Diễm Diễm. Chuyện này, anh muốn giải quyết triệt để, không để lại hậu họa gì. Kẻ dẫn đầu là một ngời đàn ông trung niên bụng phệ. Cảnh này, vô cùng quỷ dị khủng bố trong căn phòng tĩnh mịch. ” “Nói như vậy, mày thừa nhận là mày sai khiến? “Không, không… Đại ca tha mạng! À, không không, phải, không phải… Tống Tùng Minh ôm Tống Tử Kiều an ủi: “Không sao, con trai, đừng sợ, có bố ở đây”. ” “Không, không phải tôi! Tống Tử Kiều vừa nhìn người đó, liền như gặp được cứu tinh, òa khóc xông qua: “Bố ơi, cứu con! Mày chỉ có nửa tiếng, nửa tiếng sau, nếu không ai đến cứu mày, tao sẽ giết mày”. ” Tống Tử Kiều nói năng lộn xộn. Hơn nữa, hôm nay ông ta còn mang theo súng. Lý Dục Thần lạnh lùng nói: "Hắn đã làm gì, ông tự hỏi hắn. Tôi đã cho hắn nửa tiếng cầu cứu, bây giờ đã hết thời gian, ông cho tôi một lý do không giết hắn, không cho được, tôi sẽ ra tay". Tống Tùng Minh hiểu ra, người thanh niên ngồi trên sofa mới là nhân vật chính. "Không biết vị này là cậu mấy nhà họ Tiền? "

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.