.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 329: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 344 "Con sợ không?"




"Mười nhà họ Viên cũng không đủ xem? Quá phóng đại đi! "
Làm thiếu gia nhà họ Viên - một trong ba gia tộc lớn của Tiền Đường, Viên Thế Kiệt rất hiểu truyền thừa thế gia. Một khi gia tộc lớn quá mức sẽ phải phân ra các dòng bên độc lập phát triển như nhà họ Tiền, nhưng nếu làm như vậy, thực lực sẽ bị phân tán. "Người đừng nói với con là tứ đại gia của thủ đô đấy nhé, chẳng lẽ tên kia là một trong Tứ thiếu thủ đô chạy tới Nam Giang để làm màu? Ngay vừa rồi, người trẻ tuổi này đi đến trước cửa, thoạt nhìn chỉ thoải mái nói một câu lại vang dội vòm trời. "Có nghe thấy không, người ta tới tìm con đấy! "Ồ? ", cái bóng hỏi. Quả thực không phải tứ đại gia, mà là nhà họ Lý đã từng được mệnh danh là thế gia đệ nhất thế giới! Mà người trẻ tuổi thì không biết rõ đoạn lịch sử ấy, toàn dựa vào tin đồn để đoán già đoán non. . "Sư phụ, người đừng đùa con, con sợ lắm". . Đội trưởng đội bảo vệ phẫn nộ: "Thằng kia, mau cút xéo đi! Lý Dục Thần vẫn chẳng thèm ngó ngàng tới. Viên Thế Kiệt bèn xoay người, nhìn ra sau lưng. . "Người, không phải đang đùa sao? " "Con lại quay đầu nhìn xem". " Âm thanh kia vang vọng giữa bầu trời đêm, quanh quẩn khắp khu biệt thự nhà họ Viên. Người nhà họ Lâm bị mù mắt mới chọn anh làm con rể nhà họ Lâm, tự rước họa vào thân. " Trong lòng Viên Thế Kiệt khẽ run lên, đã bảo là gương mặt thật mà? Có gì phải sợ, khà khà khà. Chỉ là một cái bóng, không có ai. . Lão Trần chỉ vào Lý Dục Thần: "Anh ta, là anh ta nói". Những chuyện này hình như là điều cấm kỵ trong trong miệng bậc cha chú thế gia, hầu như chẳng ai nhắc đến. " "Sao ta biết ấy à? ", cái bóng có vẻ hơi bất ngờ: "Tiền Đường chỉ có một Tông Sư, con gọi Hà Trường Xuân là bà dì? . . "Sư phụ? " Thật ra anh ta chưa từng gặp mặt trao đổi trực tiếp với Lý Dục Thần, đương nhiên cũng chưa từng nghe được giọng Lý Dục Thần. "Sao anh ta làm được vậy, cầm loa công suất lớn sao? Lý Dục Thần? Sau đó, anh ta thấy trên mặt đất cũng có một cái bóng, nhưng vẫn chẳng thấy ai. "Ha ha, khá thú vị", giọng điệu của cái bóng khiến người ta nhìn không thấu. Ha ha ha ha. ", đội trưởng đội bảo vệ dò hỏi. "Ai? Đội trưởng đội bảo vệ giận dữ: "Cố ý gây sự đúng không? Trong mắt anh ta, Lý Dục Thần chỉ là một thằng nhà quê tương đối biết đánh nhau thôi. Viên Thế Kiệt giật nảy mình, vội vàng xoay người lại. Nương theo ánh đèn sáng dần, một đội bảo vệ lao từ bên trong ra, có người đã ăn mặc chỉnh tề, có người đang mặc quần áo. " Lý Dục Thần vẫn nhởn nhơ đứng yên, hai tay chắp sau lưng, không để ý đến đội trưởng đội bảo vệ. ", trong không khí truyền đến tiếng thở dài: "Con sai rồi, không phải tứ đại gia thủ đô". Bọn họ chưa từng gặp được người kiêu ngạo đến vậy, dám chạy đến ngoài cổng chính nhà họ Viên làm màu. Bảo vệ nhà họ Viên tự nhận mình cao hơn những bảo vệ khác một chút, bọn họ đã quen với việc la lối om sòm bằng tư thái bề trên. " Tiếng cười khiến không khí xung quanh cũng chấn động theo, xuất hiện từng cơn sóng gợn, một cái bóng màu đen đi ra từ giữa những cơn sóng. Bởi vì giọng nói đến từ hư vô kia đã rơi vào yên lặng. . ", Viên Thế Kiệt đáp. "Sợ? Viên Thế Kiệt vô cùng mừng rỡ, xoay người lại, tưởng có thể thấy được chân dung. Viên Thế Kiệt thở phào nhẹ nhõm: "Con đã nói rồi, sao có thể là đám quái vật tứ đại gia kia chứ". Ha ha ha. "Thật ạ? ", cái bóng hỏi. " "Đương nhiên là thật". "Ta cảm giác được, anh ta đã đến". Viên Thế Kiệt mỉm cười, đột nhiên cảm thấy không đúng lắm. . Hắn ta dường như đang nhìn một con yêu quái. Viên Thế Kiệt giật mình: "Đây là. . Bằng không thì chốc nữa cậu có muốn đi cũng không đi được". Viên Thế Kiệt chợt cảm thấy lạnh sống lưng, chậm rãi quay người một lần nữa, thấy cái bóng vẫn còn trên ghế sô pha. Ha ha ha. "Lão Trần, xảy ra chuyện gì vậy? "Sư phụ, sao người lại biết được? "Viên Thế Kiệt, ra đây trò chuyện hai câu! Tiếp đó, anh ta nghe thấy tiếng cười lạnh. " Viên Thế Kiệt không hiểu. . Nơi này là nhà họ Viên! "Hừ hừ! " "Đúng ạ". "Một bóng người", Viên Thế Kiệt lắc đầu nói. " "Cái gì cơ? . Nhưng ánh đèn bên trong sáng dần lên nói cho hắn ta biết đây là sự thật. Bảo vệ còn tưởng mình đang nằm mơ. . "Vậy, vậy thì gọi bà dì của con đến, bà dì của con là Tông Sư! " Viên Thế Kiệt gọi một tiếng với không khí. . . . . Lý Dục Thần đứng ngoài cửa chính khu biệt thự nhà họ Viên, thảnh thơi thưởng thức cảnh bóng đèn lần lượt sáng lên. "Nực cười, con sợ cái gì? "Con trông thấy cái gì? ", cái bóng nói, như thể đang mỉm cười nhìn Viên Thế Kiệt. Bảo vệ trông cửa vô cùng hồi hộp. Ta đương nhiên biết. " "Nhà họ Viên con không có ai đánh thắng được anh ta". " "Con sợ không? Anh ta phát hiện ánh sáng chiếu từ sau lưng mình tới ghế sô pha. Đèn lần lượt được bật lên, chỉ chốc lát sau, toàn bộ đèn của khu biệt thự đã sáng rực như ban ngày. Con là đồ đệ của ta, không gì là không thể nhìn". Anh ta mơ hồ nhớ lúc ngồi rỗi rãi tám chuyện với bạn, từng nghe bạn bè ở thủ đô nhắc đến một hào môn siêu cấp bị kẻ khác diệt môn trong một đêm của hai mươi năm trước. " "Hầy. " Viên Thế Kiệt vô cùng giật mình. " Cái bóng phát ra tiếng cười kỳ quái, như tiếng một tờ báo rách bay trong gió lớn. Không phải yêu quái thì sao có thể phát ra âm thanh lớn như vậy? Nhưng anh ta chỉ nhìn thấy một hình bóng đang ngồi trên ghế sô pha. " Viên Thế Kiệt cảm thấy vô cùng buồn cười. . Đúng lúc này, một giọng nói truyền từ bên ngoài vào trong phòng. Viên Thế Kiệt ngẩng đầu nhìn vị trí bóng đèn trong phòng. Cái bóng cười ha hả: "Có bóng dáng sẽ có thật thể, con nên tìm thuận theo hướng ánh sáng". " "Con biết sư phụ không dùng gương mặt thật gặp người, những người từng thấy khuôn mặt thật của người đều sẽ chết", Viên Thế Kiệt quay lưng, không dám động đậy: "Con cam đoan, vừa rồi con không nhìn thấy bất cứ cái gì". . "Sư phụ. Người thấy được gương mặt thật của ta đã chết hết rồi, nhưng con khác bọn họ. Đội trưởng đội bảo vệ nhìn Lý Dục Thần, quát hỏi: "Này cậu kia, cậu là ai, biết đây là chỗ nào không? "Con làm gì thế? . "Sư phụ, rốt cuộc người ở đâu? "Ha ha ha ha, quả thực là vậy. Đội trưởng đội bảo vệ không khỏi tức giận, nơi này chính là nhà họ Viên, một trong ba gia tộc lớn của Tiền Đường. Các anh em, lên bắt anh ta cho tôi, nhốt trong phòng tối một đêm trước đã, ngày mai giao cho ông chủ giải quyết". Mấy người bảo vệ tiến tới, định ra tay. Nhưng bọn họ vừa mới đến gần Lý Dục Thần, cả người đã bay ra ngoài, nặng nề ngã xuống đất. Lúc này, Lý Dục Thần mới nhìn về phía đội trưởng đội bảo vệ, ánh mắt lạnh như băng. Đội trưởng đội bảo vệ bỗng nổi da gà khắp cả người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.