.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 35: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 35: Phát hiện đá đen




Sau một lúc cò kè mặc cả, Lý Dục Thần đã mua được chiếc gương đồng cổ bị hư hại kia với giá ba nghìn năm trăm. Bởi vì là đồ mới, trên đó còn có âm khí rất nặng nên anh không đưa cho Mã Sơn giữ mà để trên người mình. Anh tiếp tục đi dạo trong đại sảnh, muốn xem liệu có thể mua được vật liệu sửa chữa chiếc gương hay không. Vốn dĩ Lý Dục Thần không ôm hi vọng quá lớn, bởi vì loại vật liệu này rất khó tìm. Gương còn có thể đào lên từ dưới ngôi mộ cổ, nhưng vật liệu thì không, người thời xưa cũng sẽ không chôn cất cùng với vật liệu. “Sao mà được! “Đợi đã, tôi mua khối đá đó”. “Không thể nào, dám độn giá trong sảnh giao dịch của chú Minh, không muốn sống nữa sao? Ông ta nhìn Mã Sơn: “Người anh em, không phải tôi đổi ý, người ta ra giá năm mươi nghìn kìa, hay cậu cũng thêm một ít đi”. “Một nghìn quá ít, đưa tôi hai nghìn đi”, ông chủ vẫn chưa chịu thua. ” Lúc nãy động tĩnh rất lớn, đặc biệt là còn có chú Minh ra mặt, cho nên đã có rất nhiều chủ gian hàng trong sảnh này đến hóng hớt. đừng nói là cậu lại đến để nhặt nhạnh nữa nhé? Người đàn ông nhỏ con nhìn Lý Dục Thần, bảo: “Các cậu nhường khối đá này lại cho tôi, tôi sẽ bù thêm cho các cậu năm mươi nghìn”. ” “Báo giá rồi không được hối hận! “Đúng thế, khối đá đó mà năm mươi nghìn á? ”, Lý Dục Thần ngồi xổm xuống hỏi. hai mươi nghìn”. Đã bảo là một nghìn rồi, có bán không, không bán thì chúng tôi đi đây”. “Vậy thì… Lý Dục Thần trả lời: “Tôi chỉ thích khối đá đó thôi, ông báo giá đi”. Đá đen, một loại thiên thạch từ thời thượng cổ, sau khi rơi xuống đất đã bị địa chất làm biến đổi, nó chôn sâu dưới lòng đất để hấp thu tinh hoa của địa nhiệt, trải qua hàng trăm triệu năm tiến hoá. “Thêm một ít nữa, tám nghìn! Câu nói này khiến những người khác đều vỡ oà. Gian hàng này không phải người chơi cược đá bán phỉ thuý thô, mà chủ yếu là các loại đá lạ và đồ linh tinh, giá cũng không đắt. Mã Sơn là người từng trải, biết trong tình huống này một khi tăng giá thì sẽ không có điểm dừng. Ông chủ choáng váng. ” Mọi sự chú ý của Lý Dục Thần đều tập trung vào tên nhỏ con. ” Ông chủ hơi do dự, cầm khối đá lật qua lật lại xem như thể ông ta mới là người mua. Ông chủ suýt nhảy dựng lên: “Cậu bạn này, cậu hay thật đó, tôi báo giá hai mươi nghìn mà cậu lại trả một nghìn? ”, ông ta giơ hai ngón tay lên. Chúng tôi đã trả tiền rồi, ông mà dám đổi ý, tôi phá gian hàng của ông luôn đấy”, Mã Sơn trợn trừng mắt trông rất hung dữ. Nhưng khối đá này đâu phải là ngọc? Kết quả đúng như anh đã đoán, không có vật liệu pháp khí nào ở đây cả. Ban đầu thiệt hại tám nghìn, ông ta có thể chấp nhận được, nhưng thiệt hại bốn mươi tám nghìn thì bất kể là ai cũng không nỡ. ” “Không cần đâu, tôi chỉ muốn mua khối này thôi”, giọng địa phương của tên nhỏ con rất nặng, nghe giống người ở vùng Lĩnh Nam: “Vậy tôi ra giá năm mươi nghìn”. Đá đen được chia thành ba cấp bậc thượng, trung, hạ. Đá đen có rất nhiều tác dụng, tác dụng trực tiếp nhất là chế tạo thành bùa hộ mệnh hoặc là pháp ấn hộ mệnh. Mặc dù ông chủ không cam lòng nhưng cũng hơi sợ Mã Sơn, một khi báo giá không được hối hận quả thật là quy định của sảnh giao dịch này. Ông ta nhìn tên nhỏ con: “Ông có muốn xem thử những khối đá khác không? Mã Sơn giả vờ định bỏ đi, Lý Dục Thần kéo anh ta lại: “Thôi được rồi, hai nghìn thì hai nghìn”. “Ông chủ, khối đá đó bao nhiêu tiền vậy? “Khối này hả… Mã Sơn nổi giận: “Sao nào, muốn đổi ý à? Vừa nghe thấy cái giá này, ông chủ lập tức vui ra mặt, định trả hai nghìn của Mã Sơn lại. ” Lý Dục Thần không trả lời, Mã Sơn ở bên cạnh lại mất kiên nhẫn lên tiếng: “Ông cứ nói có bán hay không luôn đi”. Ông ta vừa nhận tiền đã nghe thấy có người bảo. Anh biết ông ta định chém giá mình. Năm mươi nghìn? Lý Dục Thần nghĩ, mua khối đá đen này vừa hay có thể làm mấy lá bùa hộ mệnh. “Ồ, chàng trai, chẳng phải cậu là người vừa mới cắt đá lời được hai trăm nghìn đó sao? ” “Không đâu, cậu không thấy hai anh chàng kia cũng muốn mua à, cậu không thấy hồi nãy họ cắt một khối đá năm trăm và kiếm lời được hai trăm nghìn sao”. Tôi đã đưa tiền cho ông luôn rồi, muốn đổi ý hả, không có cửa đâu”. “Có thật không thế? Nhưng cũng không phải không có thu hoạch, anh tình cờ phát hiện được một khối đá đen. ” Ông ta bảo: “Người ta trả giá mười nghìn kia kìa! Ba người đồng loạt ngẩng đầu lên, một người đàn ông nhỏ con đi tới chỉ vào khối đá: “Tôi trả mười nghìn”. Tôi nghĩ ông ta muốn độn giá thôi”. Mã Sơn nói: “Tám nghìn là thêm một ít của ông đấy à? “Mẹ kiếp, đây là loại đá gì mà lại trị giá tận một trăm nghìn? Lúc báo giá, trong mắt ông chủ lộ ra vẻ xảo quyệt. Đây là một khối đá đen cấp trung, tuy không thể so sánh với đá đen cấp thượng trong nhà kho của đỉnh Thiên Đô nhưng cũng cực kì hiếm có. Nhìn những hòn đá được bày bán bên cạnh, rõ ràng những thứ đó đều rất rẻ. Có thể ra giá năm mươi nghìn, chắc hẳn ông ta biết được giá trị của đá đen, đã thế trên người ông ta có một loại khí âm tà, rất có thể là tu sĩ tu luyện một loại pháp thuật tà đạo nào đó. Mặc dù đá đen cũng là thiên thạch, nhưng vì chôn vùi dưới lòng đất hàng trăm triệu năm, bề ngoài của nó không khác gì với những viên đá bình thường trên trái đất, không thể phân biệt bằng mắt thường, dù có dùng dụng cụ kiểm tra thì cùng lắm cũng chỉ tra được độ phóng xạ khác thường rất nhỏ, chỉ có người tu hành cảm ứng bằng thần thức hoặc đặt trong những nơi có từ trường đặc biệt mới có thể nhìn ra nó là đá đen. Họ vừa làm ầm lên đã thu hút một đống người vây xem. Hai người tự biên tự diễn, Mã Sơn vẫn chưa qua cơn nghiện diễn, hùng hổ lấy tiền trong ví ra, đếm đủ hai nghìn rồi đưa cho ông chủ. “Một nghìn”, Lý Dục Thần trả giá. ” “Người này bị ngu à? "

Mọi người bàn tán xôn xao. Ông chủ bán đá lại rất vui vẻ: "Các cậu xem kìa, ông ta đâu phải người độn giá của tôi đâu. Chàng trai, cậu bán đá cho ông ta đi, tôi lấy năm mươi nghìn, các cậu cũng kiếm được năm mươi nghìn, tất cả chúng ta đều vui! "

Mã Sơn cũng cảm thấy đây là một ý kiến hay, nhưng anh ta không dám chắc rốt cuộc khối đá đó trị giá bao nhiêu tiền, bèn nhìn sang Lý Dục Thần. Anh lắc đầu: "Tôi không ăn lời của người khác".

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.