"Ông ấy đang bế quan, lần này xuất quan, chắc chắn có thể đàn áp phe Liễu Kim Sinh, trở thành đệ nhất tông sư Nam Giang! ", Viên Thiên Lãng kiêu ngạo nói. "Vậy thì tốt, nhà họ Viên chúng ta đã lâu không náo nhiệt rồi, đợi Hà Tông Sư xuất quan, đón ông ấy đến, bày mấy bàn tiệc chúc mừng", Viên Thọ Sơn nói. "Được, tất cả nghe theo bố sắp xếp. Bố, con xử lý tên nhóc này trước, chúng ta lại ôn chuyện cũ". Lần này, trời đất tối sầm, thời gian như ngừng trôi. “Thiên Lãng! Là đệ tử đắc ý nhất của Hà Trường Xuân, Viên Thiên Lãng đã học được, nhưng võ công vẫn không đủ để anh ta điều khiển chiêu thức cường mạnh như này. “Lý Dục Thần! Thiên Lãng, con không sao chứ? Không ngờ, Thiên Lãng đã đột phá hóa kình đỉnh phong, gần tới được ngưỡng cửa tông sư! “Mày… . đây là tuyệt chiêu của Hà Tông Sư, xuân sắc vô biên! Lý Dục Thần cũng thầm khen ngợi trong lòng. Gia môn có phúc! Hôm nay trước mặt bố và anh cả, hắn cũng có ý thể hiện ra, thi triển không hề giữ lại gì. Viên Thọ Sơn gật đầu: “Thiên Lãng, tên nhóc này có chút tà môn, con phải cẩn thận”. Viên Thọ Sơn rất hận, nhà họ Viên khó khăn lắm mới có một anh tài trời sinh, chưa đến bốn mươi tuổi, đã đột phá hóa kình đỉnh phong, thậm chí chạm đến ngưỡng cửa tông sư. ” Đương nhiên Viên Thiên Lãng không tin những lời này, chỉ cho rằng Lý Dục Thần cố ý chế nhạo anh ta. Xuân sắc vô biên, là tinh hoa tuyệt học của cả đời tông sư Hà Trường Xuân. ” Viên Thiên Lãng cười lạnh lùng, quay người đối diện Lý Dục Thần. Vốn cho rằng có thể dễ dàng giết chết đối thủ, không ngờ lại bị dễ dàng phá giải. Liệt tổ liệt tông hiển linh rồi! Cảnh tượng này, ngay cả tay súng tỉa mai phục phía xa cũng cảm thấy đáng sợ, nếu không phải dày dặn kinh nghiệm, e rằng lúc này sớm đã rớt xuống từ trên cây hoặc trên mái nhà, càng đừng nói vững vàng nắm cò súng. Nhưng trong sát ý, chỉ có một chút sinh khí, lan rộng ra trong ánh trăng. Viên Thọ Sơn kinh ngạc: “Đây… Từ bốn hướng trước bên trái, truocs bên phải, phía sau bên trái, phía sau bên phải Lý Dục Thần, lần lượt có bốn viên đạn bay đến. ” Lý Dục Thần khẽ lắc đầu, thở dài nói: “Ầy, các người đều cho rằng tôi luyện võ, nhưng tôi tu tiên mà! Cơ thể hắn ta lắc lư lảo đảo, phụt một cái phun ra máu tươi. “Tiếc là, người mà anh đối đầu lại là tôi”. ” Lý Dục Thần cũng khá bất ngờ, Viên Thiên Lãng này đúng là rất được, hình như còn hơn Vương Tông Sinh đó một bậc. Mày là tông sư? ” Nói xong, chân khí bùng phát, từ trên xuống dưới sát ý bừng bừng, không khí xung toàn thân dường như ngưng kết, ngay cả cơn gió từ từ thổi đến cũng dừng lại. Cái cây đó, nụ hoa đó, ánh trăng đó, đều sinh động hẳn lên. Trong hàng vạn tầng sát cơ, Lý Dục Thần giơ tay, khẽ nắm lại. “Làm sao có thể! Lần này trọng thương, không biết phải bao nhiêu năm nữa mới có thể hồi phục. “Hừ, tên xấu xa, sao đủ xỉa răng! ” Viên Thiên Lãng trố mắt há hốc miệng. Xuân sắc vô biên, còn cả sát ý vô biên, toàn bộ vỡ tan trong cái nắm tay nhẹ của Lý Dục Thần. Lần này, khiến Viên Thiên Lãng chịu phản phệ mạnh, lục phủ ngũ tạng đều chấn động, nội thương cực kỳ nghiêm trọng. Hà Trường Xuân không hổ là tông sư, có thể dạy ra được đồ đệ như này. “Cậu nhóc, chịu chết đi! Xem ra, hắn mới do Viên Thọ Sơn sinh ra. “Nhóc con, chính mày, ngông cuồng nói muốn san bằng nhà họ Viên? ” Các tay bắn tỉa ẩn nấp trong bóng tối cùng bóp cò. ” Chỉ thấy Viên Thiên Lãng nhắm chặt đôi mắt, lộ ra vẻ vô cùng đau khổ. ” Viên Thiên Lãng đẩy hai tay về phía trước, một xuân sắc, ẩn chứa sát ý, tỏa ra xung quanh Lý Dục Thần. Viên Thọ Sơn vội vàng bay lên trước, đỡ lấy Viên Thiên Lãng. Trong đầu của mọi người dường như nge thấy tiếng rắc rắc vỡ tan. Ánh trăng như bạc, nhưng mỗi một ánh trăng đều như một thanh kiếm, đâm về phía Lý Dục Thần. ” Viên Thọ Sơn nghiến răng nghiến lợi, ra lệnh với micro treo trước ngực: “Nổ súng! Toàn bộ sức chú ý của Lý Dục Thần đều đặt lên phía trước anh, cũng chính là trên mái nhà của căn khu nhà cao nhất bên trong cổng lớn biệt thự. Ở đó có một khẩu súng bắn tỉa công phá. Loại đạn này, đủ để bắn xuyên tấm thép xe tăng. Lý Dục Thần tập trung toàn bộ tinh thần, chân khí nổi lên từ trong mỗi một lỗ chân lông trên cơ thể, xung quanh anh hình thành một tấm chắn. Cùng lúc giơ tay, bàn tay giơ về phía trước.