Hoàng Đại Tiên nói xong thì hai mắt chợt đảo quanh, cơ thể bỗng chùng xuống. Tay Lý Dục Thần đang cầm tay nó cũng trở nên căng lên, lại chộp vào khoảng không, trên tay chỉ còn một đống bùn dinh dính, mà Hoàng Đại Tiên thì đã rầm một tiếng, đổ ầm xuống. Nhìn xuống đất, có thêm một đống bùn, mà tay phải Lý Dục Thần thì có thêm một đống lông đuôi. A, Lý Dục Thần cười không thành tiếng, con yêu quái này, hóa hình chưa được nên trét thêm một đống bùn quanh người mình, thảo nào nó chỉ có thể biến thành dáng vẻ trong miếu, không thể đắp vào thêm chút máu thịt nào. Hoàng Đại Tiên làm kim thiền thoát xác, sau khi thoát thì độn thổ bỏ trốn. “Ăn cho lắm vào rồi béo ị ra như thế, ngày thường chắc cũng hay đến nhà dân trộm đồ ăn lắm nhỉ? Hiếm thấy đấy, thường thì chồn vàng có bản tính xảo trá gian dối, lẽ ra lúc này phải quỳ xuống xin tha rồi lại thong thả nghĩ cách trốn, sao anh chỉ mới nói nó trộm đồ đã nổi giận như thế rồi? “Nếu mi chỉ là một con yêu quái thì chắc là tôi đây cũng tin đấy, nhưng mi lại học ma công, rơi vào ma đạo, còn dám vọng ngôn nói mình bảo đảm một vùng bình an hả? ” Nó vừa dập đầu vừa thề thốt, đầu đập xuống thì cái mông đột nhiên thả rắm. Nơi này từng là nhà của nhà họ Lý, tất nhiên anh không thể bỏ mặc được. ”, chồn vàng nổi điên lên nói: “Ông đây ăn cơm bằng bản lĩnh, mọi người thắp hương cho ta, ta giữ bình an cho khu này, cậu cứ đi vòng quanh đây hỏi thăm xem, ai nói ta không tốt? “Thượng tiên muốn biết điều gì, tôi sẽ nói cho anh biết tất cả”, chồn vàng vừa lạy Lý Dục Thần, mắt lại đảo quanh. Lý Dục Thần vội vàng lấy áo ra che, hăng hái lùi về phía sau bên ngoài giàn hoa, mới thoát khỏi làn khói thối này. Tất nhiên ban đêm ngôi miếu không có ai trông chừng, nhang trong lư hương đã tàn, chỉ còn một đống tro. Nhưng cũng chính những lời đó khiến anh cảm thấy con yêu quái này không đơn giản như vậy. Lý Dục Thần chậm rãi đi vào đại điện, nhìn về phía tượng thần Hoàng Đại Tiên. Thượng tiên, tôi nói thật đấy, nếu có nửa câu lừa dối thì sẽ bị trời đánh! ” “Hừ, cái gì mà rơi vào ma đạo, loài người đúng là miệng thì lúc nào cũng quyền tự do, quyền được sống, trong đầu thì mơ tưởng đến da lông của bọn ta, yêu đan của bọn ta, có đối xử ngang hàng với bọn ta bao giờ chưa? Lý Dục Thần buột miệng mắng thầm: Má, quên mất con này có thể thả rắn thối! Do tôi muốn hù dọa những người đó, để họ cút đi, tôi có một nơi yên tĩnh. Chồn vàng thấy kiếm kề cổ thì đột nhiên đứng dậy như người, hai tay chắp lại, gương mặt béo ú trở nên ngốc ngốc ngu ngu, nhe răng nói: “Thượng tiên tha mạng! Sao Lý Dục Thần có thể để nó trốn thoát, anh dậm chân, mặt đất run lên một cái, ngũ hành châm trong tay bay ra, hóa thành những mũi nhọn cắm xuống đất, bày ra một cái trận trong bán kính mấy chục mét. Thả rắm chính là một thủ đoạn bỏ trốn đặc biệt của loài chồn vàng này, loại thành tinh như con này thì rắm đánh ra còn ghê gớm hơn, một khi dính phải thì mùi thối đó dính trên người một năm chưa chắc đã hết. ”, Lý Dục Thần hỏi. Hơn nữa ma ảnh là vô hình, nhưng Hoàng Đại Tiên lại là thực thể, dưới lòng đất không thể chạy quá nhanh. Cơn gió cuốn quanh trọng sân, hóa thành lốc xoáy nhỏ, cuốn hết tất cả khói vào trong. Lý Dục Thần nhìn làn sương thối tràn đầy sân trước mặt, lắc đầu. Hôm nay rơi vào tay cậu, muốn chém muốn giết hay róc thịt gì thì cứ làm, đừng có lấy cái cớ trừ ma vệ đạo đó ra làm lá chắn! Thượng tiên tha mạng! ”, Lý Dục Thần cười lạnh nói. ” Á à, lại còn cáu kỉnh cơ! Chồn vàng tranh thủ lúc Lý Dục Thần trốn khói rắm của nó để chuồn mất dạng. “Hà hà, phải, là tôi, nhưng tôi không hại người”, chồn vàng nói. Dù vậy, mũi anh vẫn ngửi được cái mùi thối không sao tả nổi. Trong nháy mắt, làn sương màu vàng nhạt đã tràn ngập nửa sân. Bèn vung tay áo lên, gió mát thổi qua cuồn cuộn. Rắm vừa nổ thì không khác gì quả bóng bay nổ ầm một cái. Vội vàng chui lên khỏi mặt đất, hiện ra bản thể một con chồn vàng khổng lồ, như một con heo nhỏ. “Ta khinh! “Thế thì ta hỏi mi, chuyện ma quái trong tòa nhà này có phải do mi đang giở trò không? Chồn vàng hoảng sợ, nằm dài xuống đất dập dầu với Lý Dục Thần. Lý Dục Thần khoát tay, lốc xoáy cũng bay lên trời như rắn phi thiên. Lần trước ở Tiền Đường, ma đầu kia thoát đi quá nhanh, lần này anh đuổi bắt Hoàng Đại Tiên, chắc chắn sẽ không thất thủ nữa. “Thượng tiên tha mạng! ”, Lý Dục Thần lạnh lùng nói. Nhìn hải đường và hoa quế trong sân vẫn như thế, Lý Dục Thần mới phủi ống tay áo nhảy ra khỏi tường nhà. ” Sự thay đổi bất ngờ đó khiến Lý Dục Thần cũng phải sửng sốt, nó trở mặt cũng nhanh đấy chứ? Bay lên một độ cao nhất định mới ầm ầm tan đi. ” Lý Dục Thần khá là bất ngờ, con yêu tinh này còn biết được rất nhiều, nói được cả một tràng. Hoàng Đại Tiên bị nhốt trong trận pháp, cắm đầu chạy một hồi thì phát hiện mình không thoát được, bị một dẫm của Lý Dục Thần chấn động suýt chút nữa bị thương. ” Lý Dục Thần hừ lạnh, tay nhấc lên, kiếm khí ngũ hành lướt qua, nhắm thẳng vào chồn vàng. Trong sân xuất hiện thêm một cột khói màu vàng, xiêu xiêu vẹo vẹo. “Được, tôi sẽ thay trời hành đạo, trừ con yêu ma này! Nếu không xử lý thứ này thì e là sau này sân chắc mọc nổi một ngọn cỏ. “Giả ma dọa người mà còn nói không hại ai hả! Sát khí lan ra khắp bốn phía. Anh cũng không sốt ruột, dọc theo con ngõ nhỏ u ám, anh đi tới ngôi miếu Hoàng Đại Tiên bé xíu. Đúng lúc này, tượng thần đột nhiên mở miệng:
"Má, anh bày cái trận trong này từ khi nào thế? Mau thả tôi ra? Thả ông đây ra! Ông đây quyết chiến với mấy người! "
