.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 382: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 398 Tay của sư phụ Vinh toàn là máu.




Cô ta liếm máu dính nhớp còn sót lại trên tay, nở nụ cười quỷ dị với họ, còn trong mắt cô ta lại là thù hận sâu sắc. Đám ăn xin sợ vỡ mật. Có người bắt đầu quỳ xuống liều mạng dập đầu xin tha. Cũng có kẻ to gan hơn, nói: "Các anh em, đừng sợ, tám phần là cô ta trúng tà rồi, Yếu Môn chúng ta không sợ tà tông, mọi người cùng lên, đánh chết cô ta! "
Những người khác như tỉnh lại từ trong mộng, tất cả đồng ý, người nào cũng chấn phấn tinh thần. Trương Diễm Diễm mặc cho anh ta dắt tay của mình. Trương Diễm Diễm không nói gì, chỉ ôm chặt Mã Sơn. , Trương Diễm Diễm hét nói: “Anh muốn làm gì? Na Nhữ An ngẩn người, nói: “Thì ra là vậy, người mà cô thích là anh ta, chứ không phải tôi”. Phía sau vang lên tiếng bước chân nặng nề, từ từ xa dần. Đám ăn xin càng sợ hãi. Nhưng số phận của họ giống nhau, cuối cùng cũng không thoát khỏi cái chết. Ngoại trừ Na Nhữ An và Trương Diễm Diễm, người còn sống, chỉ còn lại Mã Sơn đang hôn mê. ”, Na Nhữ An ngạc nhiên nhìn Trương Diễm Diễm: “Là bạn thế nào? Na Nhữ An cười, đi đến trước người Mã Sơn, giơ chân, định dẫm xuống lồng ngực của Mã Sơn. . Chẳng phải cô vẫn luốn muốn vào cửa nhà họ Na sao? . “Không được! . Nhưng thế giới mà cô ta nhìn thấy lại là bóng tối. Trương Diễm Diễm ôm đầu của Mã Sơn vào trong lòng, thút thít khóc. Cô ta bước đi duyên dáng, thân hình uyển chuyển, máu đầy trên khuôn mặt càng phản chiếu ra vẻ đẹp yêu dị. ” Trương Diễm Diễm ngẩn người ở đó, trong mắt lộ ra vẻ mơ hồ và đau khổ. Hôm nay tôi đưa cô về. Không biết ai hô oa một tiếng, đám người cùng hò nhau quay đầu. “Đứng lại! ” Trương Diễm Diễm nhìn khóe miệng của Mã Sơn, hai hàng nước mắt trong suốt chảy dài xuống khuôn mặt, rửa sạch vết máu, giống như băng tuyết trên Thiên Sơn đang mang đến sự mát mẻ cho sa mạc vô tình. . Na Nhữ An đi về phía Mã Sơn. . ” Trương Diễm Diễm hất tay của Na Nhữ An, lao đến trên người Mã Sơn. Na Nhữ An lắc đầu: “Cô đã hiến linh hồn, sẽ không có bạn nữa! Tay của sư phụ Vinh toàn là máu. Nhưng cô gái mặt đầy máu trước mặt thực sự quá quỷ dị khủng bố, không ai dám tiến lên đầu tiên. xin lỗi. Đám ăn xin kinh hãi ngẩn người, chạy tán loạn bốn phía, có kẻ trèo lên cửa sổ, có kẻ trốn vào trong góc run lập cập, có kẻ chạy vào trong nhà kho như điên. Đám ăn xin căng thẳng lo sợ. Cái đầu của người đó rơi xuống, duy chỉ có thân người vẫn còn đứng. ", Na Nhữ An đưa tay ra. Cô ta cũng không thể nhìn thấy ánh nẳng và màu sắc của thế giới này nữa. Sẽ không có ai có thể ngăn cản chúng ta ở bên nhau nữa”, Na Nhữ An nói. Nhưng vừa quay đầu, thì thấy cậu ấm Na ngồi dưới đất ngẩng đầu nhìn bọn họ. Điểm khác biệt duy nhất có lẽ là, có kẻ chết thảm một chút, có kẻ chết nhẹ nhàng hơn chút. Chân của Na Nhữ An dẫm mạnh lên lưng của Trương Diễm Diễm. Hai lòng bàn tay đỏ rực không biết đã đập vỡ xương của bao nhiêu người, màu của bàn tay đã ảm đạm hơn lúc mới bắt đầu rất nhiều. ” Trương Diễm Diễm hơi ngẩn người, nói: “Bạn tốt”. “Đi thôi! ", Trương Diễm Diễm tiến lên một bước, ngăn trước người Mã Sơn. “Không! Cô ta cười khà khà. Cô cả dưới đất đã bị cậu ấm Na xé xác rụng rời, giống như đồ chơi của trẻ con. Cánh tay của ông ta đã tê mỏi, säp không cầm nổi con dao trong tay rồi. Mã Sơn nhằm chặt mắt, khuôn mặt đã bị đánh đến biến dạng. “Bạn cô? Cô ta cười ha ha, từ từ đi về phía họ. Trong hôn mê, miệng của anh ta vẫn động đậy, lẩm bẩm nói: “Diễm Diễm. Hai tay dính đầy máu nằm chặt vào nhau, nhiệt độ trên tay làm máu tan chảy, rơi xuống đất. Cô ta biết, linh hồn của mình đã không thuộc về thế giới này. “Diễm Diễm, giết anh ta, đi theo tôi đi. Ông ta đã không phân được là máu của kẻ địch hay là máu của mình. ” “Đương nhiên là giết anh ta”, Na Nhữ An nói. Cô ta đi đến trước mặt tên ăn xin dẫn đầu nói phải đánh chết cô ta, giơ tay, móng tay dài rạch nhẹ trên cổ hẳn. Ông chủ Vương bên cạnh cũng chẳng tốt hơn ông ta bao nhiêu. . “Tại sao? Trương Diễm Diễm quay đầu, nhìn thấy cổng lớn được mở chiếu đến tia nắng chói mắt. Trương Diễm Diễm bỗng run lên như điện giật, lời của Na Nhữ An đã chạm vào thứ mà cô ta đã chôn sâu trong lòng từ rất lâu rất lâu, ở đó có một ngọn lửa, được đốt cháy. ” “Anh ta là bạn tôi”. Đám ăn xin quá đông, giết một loạt lại thêm một loạt đến. Chị Mai cũng đầu tóc rối bù, vô cùng nhếch nhác, sở trường của bà ta là ám khí, đánh tay không sát gần kém hơn sư phụ Vinh và ông chủ Vương một chút. Hết ám khí, nhặt được gậy rồi lại ném, ném xong lại nhặt, nhặt rồi lại ném. Cũng may Trương Điên hình như đã dặn dò thuộc hạ, họ cũng để lại một đường sống khi ra tay với chị Mai, lại thêm ông chủ Vương và sư phụ Vinh liều mạng bảo vệ, mới khiến bà ta trụ được đến bây giờ. Ba người cũng không biết đã chịu bao nhiêu gậy. Đả cẩu trận này thực sự lợi hại, trong ba lớp ngoài ba lớp, giữa côn pháp phối hợp chặt chẽ, dưới sự giám sát của Trương Điên, những tên ăn xin này đánh hoàn toàn liều mạng, một người ngã xuống, lập tức có người xông lên thay vị trí.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.