.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 387: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 403 Nhưng đây cũng là một lần cơ hội.




"Thiên diễn năm mươi, sử dụng bốn mươi chín! ", giọng của Kim Tam Mộc khế run run: "Tôi tưởng bốn mươi chín kiếm là cực hạn, không ngờ, có thể sử dụng ra "một' không cần đến đó". Trương Điên không dám chậm trễ, ngưng thần tĩnh khí, hai tay cầm kiếm, truyền toàn bộ chân khí lên kiếm, ngay cả thân kiếm cũng khẽ cong lại. Đúng lúc ông ta định dùng công lực cả đời vung kiếm. Kiếm quang bản ra bỗng dừng lơ lửng bên trên ông ta. ” “Tôi không biết", chị Mai nói: “Bên ngoài có lẽ còn có đệ tử Yếu Môn, bắt một tên hỏi xem”. Adam cảm thấy từ siêu ngầu không đủ để hình dung cảnh tượng tráng lệ hào hùng nhất nhân gian mà anh thấy này, nên trong đầu lại lại nảy ra một từ thích hợp. Lý Dục Thần thấy Kim Tam Mộc muốn nói lại ngừng, bèn hỏi: “Đạo trưởng Kim, có điều muốn nói với tôi ư? ” Chị Mai lo lắng nói: “Tôi vừa nghe Trương Điên và Viên Khả Kiều nói chuyện, có lẽ Mã Sơn và Diễm Diễm bị họ bắt đi rồi, hình như nhốt trong nhà kho”. Kim Tam Mộc ngẩn người đứng ở đó. Sau đó, thanh kiếm đó vụt lóe hào quang. Kiếm khổng lồ hóa thành một đường lưu quang, đâm thẳng về Trương Điên. Cho dù trong đó có kẻ ác, cũng không thể đều là kẻ ác. Nhưng muốn hồi phục hoàn toàn, cũng cần một khoảng thời gian. Adam cực kỳ sùng bái Lý Dục Thần, lúc nhìn anh, trong mắt phát ra ánh sáng. Trước nay ông ta chưa từng có cảm giác áp bức mạnh như vậy. Nơi đỉnh cao, rốt cuộc là cảnh tượng thế nào? Còn Trương Điên sớm đã không còn cả cặn bã. Cả đời luyện võ, si mê võ đạo, bao nhiều lần chất vấn con đường võ đạo, rốt cuộc ở phương nào? Lúc này, với ông ta, chính là thời khắc tối tăm. ” Kiếm này vừa dừng, bốn mươi chín kiếm bay ra trước đó bỗng đồng loạt chuyển hướng bay đến. . Mấy trăm cái mạng, cậu giết hết, việc này, có phải đi ngược đức hiếu sinh của ông trời không? Chỉ thấy kiếm đó, dài sáu trượng, rộng ba thước, thân kiếm phóng ra hào quang chói mắt. Lý Dục Thần kinh hãi, vội hỏi: “Nhà kho ở đâu? Sư phụ Vinh thở dài một hơi, nói: “Cậu lại cứu chúng †ôi một lần”. ” Kim Tam Mộc nhìn thi thể khắp viện, nói: “Cậu Lý, cậu là thượng tiên Thiên Đô, tôi không có tư cách trách móc. Trương Điên giơ kiếm trong tay, muốn ngăn cản, nhưng ông ta không động đậy nổi. Giống như quân bài domino, người thứ hai, người thứ ba. liên tiếp không ngừng đổ xuống. Nhưng đây cũng là một lần cơ hội. Tất cả thi thể dưới đất đều bốc cháy. Chỉ thấy kiếm quang đó, xanh xanh óng ánh, khẽ phát hào quang. Lại hỏi nói: “Mã Sơn và Trương Diễm Diễm đâu? Lý Dục Thần cho ba người uống một viên đan dược, rồi dìu họ đứng lên. Trong tích tắc, bốn mươi chín điểm hào quang, giống như ngôi sao rơi xuống bay nhanh đến. Khi toàn bộ bốn mươi chín đường kiếm quang nhập. Đánh tan sức mạnh trên gân cốt da thịt mà lúc trước. luyện võ công ngoại gia tích lũy được, cũng là một con đường tắt lấy võ nhập đạo, giờ phải xem công lực và ngộ tính của họ rồi. Đây chính là đạo pháp Thiên Đô! Trương Điên nheo mắt lại. Trời đất tối sâm. Họ bị thương rất nặng, chịu mấy trăm gậy, xương không biết đã gãy mấy cái, gân cốt cả người cũng bị đánh nát. Lý Dục Thần thu lại châm ngũ hành, quay người trở lại bên cạnh ba người chị Mai. . Ở trước mặt anh, tông sư thế gian, chỉ là bụi trân! Tiếc là, ông ta cũng không còn cơ hội trèo lên con đường đỉnh phong đó. Lý Dục Thần nói: “Tôi còn muốn ăn đồ ông làm”. vào, trong không trung xuất hiện thanh kiếm khổng lồ. Dường như trời sắp sập xuống. ” Nói xong, vội bỏ đi. Bốn người cùng đi ra ngoài. Kim Tam Mộc hơi cứng đờ tại chỗ, hồi lâu mới khẽ lắc đầu, lấy ra một lá bùa trên người, ném ra hóa thành mưa lửa ngập trời, rơi xuống sân viện. Quả đúng là “tới như sấm sét bão bùng, ngưng như biển lặng sông trong hiền hòa! Tuy được Lý Dục Thần chữa trị, đã không còn đáng ngại. hơn: Lợi hại! Còn đạo trưởng Kim Tam Mộc, sắc mặt hơi nặng nề, hình như không vui. Trong chớp mắt, mấy trăm đệ tử Cái Bang trong đại viện đều ngã xuống đất, biến thành thi thể. ” Lý Dục Thần hơi ngẩn người, trong lòng khẽ chấn động, dường như nghĩ đến điều gì. Hôm nay, cuối cùng ông ta đã thấy được. Từng đường kiếm quang bắt đầu chui vào trên thanh phi kiếm lơ lửng trong không trung, phi kiếm đó cũng bắt đầu to lên, hào quang cũng sáng hơn. Sau ánh sáng mạnh, kiếm khổng lồ tan đi, phân thành năm mươi điểm sáng, bay về trong tay Lý Dục Thần. Nhưng bần đạo vẫn muốn nói một câu, người tu đạo, nên thường có thiện tâm, chớ tạo sát nghiệ Trương Điên hành sự quái gở, tội nghiệt nặng nề, cậu giết thì cũng thôi, nhưng mấy trăm đệ tử Yếu Môn, có tội gì đâu? Âm Kiếm khổng lồ đâm vào cơ thể Trương Điên, phát ra ánh sáng mạnh kịch liệt. Kim Tam Mộc và Adam ở ngay cổng. Đây chính là tiên thuật Côn Luân! Cùng lúc đó, đệ tử Cái Bang đầu tiên bị kiếm ngữ hành giết chết lắc lư cơ thể ngã xuống. Nhưng lúc này, trong lòng anh nhớ đến Mã Sơn, không muốn tranh biện với Kim Tam Mộc, chỉ nói một câu: “Làm việc theo bản tâm, chính là đại thiện! Kim Tam Mộc nhìn ngọn lửa hừng hực, cúi đầu, bắt đầu niệm đọc "thần chú tịnh thiên địa", siêu độ cho. người chết. Adam ở bên cạnh cũng thấp giọng niệm pháp hiệu của vô lượng thiên tôn. Đọc xong thần chú, lưa cũng tắt. Thi thể đều hóa thành tro bụi, những vật khác trong sân viện đều không bị tổn hại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.