"Anh lại đuổi đến được thật! ", Trương Diễm Diễm dường như không bất ngờ lắm. "Gô có ý để lại mùi, để tôi tìm đến phải không? ", Lý Dục Thần nói. Trương Diễm Diễm không phủ nhận, đứng lên đi sang một bên. ”, Lý Dục Thần nói. Nói xong, Lý Dục Thần giơ tay, kiếm khí chỉ thẳng vào Trương Diễm Diễm. Ma đầu này, nếu thả đi, muốn bắt nó lại thật không dễ dàng. Lý Dục Thần nhìn cô ta một cái. Lý Dục Thần không chịu thu kiếm trận, Mã Sơn cũng cứ chặn trước người Trương Diễm Diễm. ”, Mã Sơn vô cùng kiên định nói: “Cô ấy là Trương Diễm Diễm! Nếu chỉ là quỷ nhập thân, Lý Dục Thần có thể dùng cách rất đơn giản đuổi nó ra khỏi cơ thể của Trương Diễm Diễm. Cho đến lúc Lý Dục Thần đứng lên. “Ồ? Ngón tay Lý Dục Thần bấm quyết, kiếm khí xung quanh nổi lên. “Anh không có hứng thú với chân tướng việc nhà họ Lý diệt môn năm đó sao? ” Váy trên người cô ta tung tay, một luồng sương âm mắt thường khó nhìn thấy tràn ngập quanh người cô ta. ” “Anh Mã Sơn! Tôi chỉ là một cô gái yếu đuối, hơn nữa còn là bạn của người anh em tốt Mã Sơn của anh, anh có thể giết tôi không? “Việc này không cần anh bận tâm, tôi sẽ dạy anh ấy bộ công pháp khác”, Trương Diễm Diễm nói. Tôi hứng thú, nhưng tôi không muốn bị người khác khống chế”. ”, Lý Dục Thần hạ cánh tay giơ lên xuống: “Cô ta đã không phải là Trương Diễm Diễm, cô ta là mail” “Không! “Chẳng phải anh tự xưng là người trong chính đạo sao? Lần trước, thứ này nhập lên người Viên Thế Kiệt, Lý Dục Thần không hề do dự lấy ra châm ngũ hành, định sử dụng đại diễn kiếm pháp tiêu diệt nó. Cũng may Trương Diễm Diễm dùng thủ pháp ma đạo bảo vệ kinh mạch của anh ta, nếu không, cái mạng này sớm mất rồi. ” Lý Dục Thần rất hiểu Mã Sơn. Giết tôi, đạo tâm của anh ở đâu? Nếu không, cô ấy sẽ không cứu anh. ”, Trương Diễm Diễm cười nói. Trương Diễm Diễm cũng cứ đứng ở đó, yên lặng nhìn. . “Vậy thì anh định giết tôi sao? Nó là Trương Diễm Diễm, Trương Diễm Diễm chính là nó. Nhìn tình trạng của Mã Sơn, trong lòng Lý Dục Thần vô cùng khó chịu. Muốn giết nó, thì phải giết luôn cả Trương Diễm Diễm. ” “Tiếc là, cô không phải là Trương Diễm Diễm. Lý Dục Thần không do dự, ngồi bên cạnh Mã Sơn, truyền chân khí vào trong cơ thể Mã Sơn. “Ma đầu, lần này để cô chạy, lần này, cô chạy không thoát đâu”. ”, giọng của Trương Diễm Diễm hơi hoảng sợ. Anh em đối đầu, trong lòng hai người cũng không dễ chịu, nhưng ai cũng không chịu nhường bước. Lý Dục Thần lại lấy ra mấy viên đan dược nhét vào miệng của Mã Sơn. “Ha ha, vậy tại sao anh không ra tay? Lần này Lý Dục Thần đã có chuẩn bị, đương nhiên sẽ không cho nó có cơ hội trốn chạy. Mã Sơn trong hôn mê không biết đã tỉnh từ lúc nào, thấy Lý Dục Thần muốn giết Trương Diễm Diễm, liền bò dậy, chặn trước người Trương Diễm Diễm, nói: “Dục Thần, em không thể giết cô ấy! Trương Diễm Diễm mới hỏi: “Anh ấy thế nào rồi? Gô cảm thấy tôi sẽ cho cô đưa anh ấy đi, nhìn anh ấy rơi vào ma đạo ư? Lý Dục Thần lạnh lùng nhìn cô ta, ngón tay khế động, châm ngũ hành từ giữa ngón tay bắn ra, hóa thành lưu quang, nửa số trong đó bay trong không trung, nửa số bắn xuống dưới đất. ” “Nếu không phải cô cứu Mã Sơn, vừa nãy, cô đã chết rồi”. Nhưng bây giờ nó và Trương Diễm Diễm là một. Cô là mai Hơn nữa tôi biết, năm đó nhà họ Lý diệt môn có liên quan đến cô, cho nên hôm nay tôi nhất định phải giết cô”, Lý Dục Thần nói rất hùng hồn mạnh mẽ. Nhưng, lại không thể tha cho Trương Diễm Diễm. Ngược lại là ma khí cô để lại trong cơ thể anh ấy, xung đột với công pháp mà tôi dậy anh ấy, khiến kinh mạch của anh ấy chuyển ngược sang tổn thương, muốn hồi phục như ban đầu cần một thời gian”. Lúc trị thương cho Mã Sơn, anh tập trung tinh thần, không lo lắng_ Trương Diễm Diễm phía sau có đánh lén hay không. ” Lý Dục Thần nói: “Đợi anh ấy tỉnh lại, có lẽ không sao nữa. . Trên trời dưới đất, giăng thành một trận kiếm ngũ hành. Loại ma nhập thể, khác với sơn tỉnh quỷ quái nhập thân, nó muốn anh hoàn toàn bán linh hồn của mình cho nó, hòa thành một thể với linh hồn của anh. Mã Sơn bị thương rất nặng, không những xương rạn gãy, nội tạng cũng gần như hỏng hết, hơn nữa mất quá nhiều máu bị choáng sốc. Nụ cười trên mặt Trương Diễm Diễm cứng lại, mặt lạnh băng, nói: “Anh muốn giết tôi thật? ”, Trương Diễm Diễm cười hỏi: “Là muốn biết chân tướng sự việc nhà họ Lý diệt môn sao? Lúc này, muốn giết Trương Diễm Diễm trước mặt Mã Sơn, thì còn khiến anh ta khó chịu hơn trực tiếp giết anh †a. Thấy Lý Dục Thần cau mày, Trương Diễm Diễm cười khà khà. “Ha ha ha. Việc này đúng là vấn đề khó. Chân khí lượn trong cơ thể Mã Sơn một vòng, hồi phục nội tạng của anh ta. ha ha ha. Một khi nó tìm được một cơ thể tư chất tốt, thì khó mà đối phó. Nhưng thứ này vô cùng giảo hoạt, thấy tình hình bất ổn thì độn thổ bỏ chạy. Em muốn giết cô ấy thì giết anh trước đi! Lương tâm của anh ở đâu? Vấn đề là, cơ thể này là của Trương Diễm Diễm! . . " Trương Diễm Diễm bỗng cười lớn. "Lý Dục Thần, anh muốn miệng nói tôi là ma, anh có từng nghĩ, bản thân anh cũng là ma không? "
"Hừ, nói láo! ", Lý Dục Thần khinh thường nói.
