.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 392: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 408 Hai mươi năm một lôi kiếp?




Bầu trời trên vùng đất dài hoang vu đã bị mây đen che phủ hoàn toàn, không thấy chút ánh sáng nào. Chỉ có từng đợt sấm sét, không ngừng giáng xuống ngọn núi gần đó. Cảnh tượng này giống như ngày tận thế sắp đến. Nhưng Trương Diễm Diễm biết, đây chỉ là bắt đầu, lôi kiếp thực sự còn đang nung nấu. Khi lôi kiếp giáng xuống, chắc chắn mang theo uy lực hủy thiên diệt địa. . Thế giới chỉ còn lại một màn đen xì. Đó là cơ thể tiên nhân. . Tự lo tốt cho bản thân đi đã! . Trương Diễm Diễm nhanh chóng lùi lại phía sau, xuyên qua từng đường tia sét. Khoảnh khắc đó, cơ thể Lý Dục Thần trở nên trong suốt, giống như một tấm phim X - quang. Nếu lần này độ kiếp thành công. . ” “Cô hết cơ hội rồi”, Lý Dục Thần nói. Vùng đất đó biến mất, cả ngọn núi cũng bị san bằng. Khụ. “Sao thế, anh vẫn muốn giết tôi? ” Trương Diễm Diễm không nói tiếp nữa. Lý Dục Thần điềm tĩnh, toàn thân dập dềnh phát ra chính khí hào hùng. Người tu hành, phải trải qua chín lần lôi kiếp mới có thể thành chân tiên. Sau đó là tiếng sét rung tai. 'Tỉa sét trong mây đen như mạng nhện, chằng chịt, cũng đều bị nó hút vào. Lúc này, trên đỉnh đầu Lý Dục Thần, một đám mây xoay tròn, hình thành một vòng xoáy khổng lồ. Giống như đứa bé mới sinh, cứ đứng như vậy trong gió, đứng dưới ánh mặt trời, đứng giữa trời đất. “Anh ta sắp độ kiếp, anh còn muốn cứu anh ta? Hai mươi năm một lôi kiếp? Trương Diễm Diễm cười nói: “Tại sao tôi phải đi? ” “Em cũng không biết. Lý Dục Thần đứng lên từ trong đống đất đá. “Cậu ấy liệu. Nhưng việc này thật khoa trương. Chết hay không, sau này cũng không liên quan đến anh, chết là hết, dưới thiên hình, không thứ gì sống sót! Trung tâm vòng xoáy, tối đen như mực, âm u không thể nhìn thấy gì, như một cái động, không ngừng nuốt chứng mây đen xung quanh. Cô ta không ngờ, những lời khích bác của cô ta lại gây ra đại kiếp cho Lý Dục Thần. “Ngu dốt cố chấp! Vừa chạy vượt qua hai ngọn núi, Trương Diễm Diễm bỗng nghĩ đến điều gì, liền quay lại. Trương Diễm Diễm nhìn anh, đầy vẻ không thể tin nổi. Hơn nữa anh ta mới hai mươi mấy tuổi! Cô ta bỗng cười lớn ha ha: “Có lẽ anh chính là thiên ma chuyển thế đấy? . 'Từ xưa đến nay, ít nhất trong vòng năm trăm năm, cô ta không nghĩ ra có nhân vật nào tài hoa hơn người như vậy. 'Từ xưa tu sĩ độ kiếp, rất hiếm người thành tiên, hơn nữa ở ngoại ô hoang vu này, còn không có ai yểm hộ. “Diễm Diễm, bỏ anh xuống, anh không thể bỏ lại Dục 'Thần! Không thành chân tiên, tâm ma không chết. Cô ta không biết Lý Dục Thần có thể vượt qua lôi kiếp hay không, nhưng cô ta biết, nếu không mau chạy đi, thì chắc chắn mình sẽ bị sét đánh chết. ”, Trương Diễm Diễm cũng không sợ: “Tôi và mẹ anh cùng một loại người, anh giết tôi, nghĩa là giết mẹ anh”. . Mã Sơn chỉ thấy đôi mắt như sắp mù. Anh là con trai của thánh nữ, trên người anh chảy dòng máu của thiên mat Có lẽ. Nhưng anh ta không dám nhắm mắt, anh ta biết anh em của mình ở ngay dưới sấm sét. Anh chỉ có thể cảm nhận được cơ thể ấm áp và mùi hương thoang thoảng của một cô gái. 'Tên nhóc này lại gần đến tiên thiên như vậy. Cô ta nhìn bề ngoài cơ thể Lý Dục Thần nổi lên một †ầng kim quang mờ mờ. ", Mã Sơn gọi lớn, nước mưa trút vào miệng anh, khiến anh ho dữ dội. Trương Diễm Diễm cũng không dám nghĩ. Còn năm trăm năm trước, đó đều là truyền thuyết. Sấm sét dừng, mưa gió ngưng! . Mặc dù chỉ là một lần lôi kiếp, vừa mới tiến vào tiên thiên. Người khác đều là trăm năm gặp một lần lôi kiếp, chín trăm năm phi thăng, đó là đã tài năng xuất chúng, hiếm có trên đời rồi. ”, Trương Diễm Diễm nói. Quấn áo của anh sớm đã bị sấm sét đánh thành tro bụi, lúc này anh không một mảnh vải che thân. Anh là quái “Cô vẫn chưa đi? Mà dừng lại, quay người nhìn vào trung tâm mưa sét ngập trời. Mã Sơn cảm thấy mặt đất dưới chân chấn rung, đá núi nguy hiểm. “Không cần kích bác tôi, dưới thiên hình, vạn ma dễ chém, tâm ma của tôi đã bị diệt trong thiên lôi rồi”. Mã Sơn cảm thấy cơ thể như bay lên, phần phật trong không trung, không nhìn thấy gì trong bóng tối, chỉ có nước mưa đánh lên người, lạnh lão. Chắc sẽ không thành công chứ? Cô ta tóm lấy Mã Sơn, bê anh ta lên, rồi nhanh chóng bỏ chạy. Sấm sét giáng thẳng lên người Lý Dục Thần. Có người độ kiếp ở đây, không ở lại xem, sợ là không có cơ hội gặp mấy lân đấy! Nếu không chết. Mới hai mươi tuổi đầu đã bước một chân vào ngưỡng cửa tiên thiên. Mây bay sương tan, bầu trời trở lại trong xanh. Mã Sơn không nhớ tia sét đó kéo dài bao lâu, tiếng sấm vang lên bao lâu, vi cuối cùng anh ta cũng không nhìn thấy gì, không nghe thấy gì nữa. Nhưng Trương Diễm Diễm biết, đây chính vì lôi kiếp đã thành, hút hết năng lượng điện xung quanh đến. Mưa càng lúc càng lớn, sấm sét bên ngoài dân yếu dần. . có chết không? . ” Lý Dục Thần mỉm cười nói: “Vậy thì để thiên ma chuyển tu chính đạo, từ nay thiên hạ thái bình”. Vẻ mặt Trương Diễm Diễm biến sắc, nói: “Mới một lần lôi kiếp thôi, cách chân tiên còn xa lắm! khụ khụ. ”, Lý Dục Thần nhìn Trương Diễm Diễm. Sau đó, một đường sét lớn bắn ra từ trong vòng xoáy, chiếu sáng cả vùng núi. . . ", Trương Diễm Diễm hừ lạnh lùng một tiếng: "Vậy anh giết tôi đi! Tôi là Trương Diễm Diễm, anh giết tôi, chính là giết Trương Diễm Diễm, giết cô gái yếu đuối hồng trần, giết người trong lòng của bạn tốt nhất của anh. Nếu anh xuống tay được, không cần tôi giúp anh đánh thức tâm ma, anh chính là ma! Trải qua bao nhiêu lôi kiếp, anh cũng là ma! "

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.