.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 412: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 428 Gừng có tác dụng thật ư?




Hồ Sư Ước không ra tay, những người xung quanh khó tránh thất vọng. Nhưng đồng thời cũng đầy hiếu kỳ, chẳng lẽ cô gái này chữa được thật sao? Vẻ mặt Yukio Takada biến sắc nói: "Hồ Sư Ước, ông
thà thua trận đấu, cũng không chịu ra tay thật tư? "
Hồ Sư Ước không có lòng tin với Tiền Hân Đồng, nhưng tràn đầy niềm tin với Lý Dục Thần. I "Tôi không cần ra tay, ông cũng không thẳng nổi". Trời ơi! 'Từ sau khi trải qua lôi kiếp, bước vào cánh cửa tiên thiên, có thể ngự kiếm thực sự, anh điều khiển châm ngữ hành cũng càng tỉnh vi hơn, càng có thể điều khiển từ xa, khiến châm ngũ hành tự do đi lại trong cơ thể gã chốc đầu. . Tiền Hân Đồng trừng mở to mắt, không thể tin nổi nhìn cảnh này. . Trong tích tắc, thậm chí Tiền Hân Đồng nổi lên ý nghĩ đến chùa Thiên Chúc xuất gia, ngay cả pháp hiệu cô ta cũng đã nghĩ xong, Hoa hòa thượng đổi thành Vô Hoa, cô ta gọi là Vô Tiền. ”, người xung quanh sốt ruột. “Làm sao có thể? Cho anh ném tôi ra ngoài cửa sổ này! Cánh tay của gã chốc đầu đã có thay đổi rõ rệt, đương nhiên những người khác cũng nhìn ra. Nhưng cô ta nghĩ đến ngượng ngùng tối qua bị người ta ném ra ngoài cửa sổ, trong lòng lại khổ sở. ”, Tiền Hân Đồng cố chấp, cũng liều mạng. . ” “Ai nói tôi không biết! ” “Rốt cuộc cô có biết chữa không? Sau đây phải làm thế nào? Cô ta đang bực tức, chà xát rất mạnh, miếng gừng lại cay nóng, gã chốc đầu đau đến nghiến răng nghiến lợi. ” Ông ta không thể tin nhìn cô gái trước mặt ở đó chà sát gừng thật mạnh. Lý Dục Thần! Gừng có tác dụng thật ư? Nhưng chà mãi chà mãi, cô ta bỗng phát hiện không đúng. . “Trời ơi, tôi sốt ruột chết mất, đứa con của lão họ Vương bên cạnh cũng sắp ra đời rồi, cô còn lề mề ở bên ngoài! " Nhân viên của Đồng Khánh Đường lập tức đi lấy một miếng gừng lớn. Yukio Takada đầu tiên ngẩn người, nhìn hồi lâu cười nói: “Đây cũng tính là y thuật? Cho anh. Rất nhanh, cả cánh tay của gã chốc đầu bị chà sạch sẽ. 'Yukio Takada hừ mạnh một cái từ trong mũi, nói: “Vậy thì đợi xem đi”. Có vài chỗ cô ta chà đặc biệt nhiêu và mạnh lại đã mất mả mụn nhọt, làn da đỏ hồng, dần có xu thế liền lại. Cô ta trút lên tức giận lên cánh tay của gã chốc đầu, dường như chà mạnh như vậy, thì có thể lột một lớp đa của Lý Dục Thần vậy. Lại sắp qua nửa tiếng, qua hơn nữa tiếng nữa, họ bóc lột lớp thuốc cao, thì thắng thua sẽ rõ. Vốn nghĩ Lý Dục Thần sẽ chỉ điểm chút gì đó, lại phát hiện Lý Dục Thần vẫn bày dáng vẻ ung dung bình thản, dường như không liên quan đến anh, lại như có ý xấu, muốn xem trò cười của cô ta. . . ” Những người bên cạnh cũng thộn mặt. Xem lúc về tôi xử lý anh thế nào! “Cô gái, cô mau lên đi! 'Tiền Hân Đồng vừa chà thật mạnh, trong lòng vừa mắng: Lý Dục Thần đáng chết! đầu cũng không phát hiện ra. Tiên Hân Đồng cũng bất chấp, bẻ miếng gừng, tiết ra nước gừng, bắt đầu chà xát lên cánh tay của gã chốc đầu. Hồ Sư Ước biết dùng châm du hồn, đương nhiên anh cũng biết. Cô ta đi đến bên cạnh gã chốc đầu, cau chặt mày, bất chấp, giơ cánh tay mụn rữa lên, giả bộ quan sát. Nhọt mưng mủ của cánh tay dần dần đỡ dần. Cuối cùng cô cả Tiền oai phong cả Tiền Đường cũng hoang mang. Hình như thực sự không có năng lực xử lý người ta! Cuối cùng cũng chỉ hơi nghi hoặc, rồi nhanh chóng thu lại ánh mắt. Mình đúng là thiên tài! Tiền Hân Đồng đã hơi toát mồ hôi. Tiền Hân Đồng đứng ở đó, không biết phải làm gì. Cho anh hại tôi này! Bảy cây châm bay vào cánh tay của gã chốc đầu, không một ai biết, ngay cả Tiền Khôn bên cạnh Lý Dục 'Thần và Tiền Hân Đồng đang chà xát gừng cho gã chốc. Sắc mặt mọi người mỗi người một vẻ, có người kinh ngạc, có người ngạc nhiên, có người vui mừng. Ha ha ha. Ngay cả bản thân gã chốc đầu cũng ngẩn người. Tóm lại nếu thua, thì Đồng Khánh Đường và Hoa Hạ sẽ mất mặt, để ông cả Tiền Khôn và Hồ Sư Ước tìm Lý Dục Thần tính sổ. Cô ta lén nhìn trộm sang Lý Dục Thần, trong lòng vừa mong đợi, lại vừa hận. thường dùng. Còn sắc mặt của Yukio Takada lại trở nên khó coi. Cô ta cả nhà Tiền là chuyên gia thơ ca sách vở, từ nhỏ cũng coi như đọc rất nhiều sách, tuy không chuyên học y, nhưng cũng từng đọc “Hoàng Đế Nội Kinh” và “Tứ Thánh Tâm Nguồn”, biết một vài thuốc và phương thuốc. Cô ta vui mừng trong lòng, cũng không mắng nữa, mà càng chà xát mạnh hơn nữa. Không ai chú ý thấy, ngón tay Lý Dục Thần khẽ động đậy, bảy điểm hào quang bay ra, đâm vào cánh tay của gã chốc đầu. 'Tiền Hân Đồng tìm hết ruột gan, định nghĩ ra một phương thuốc, nhưng thực sự không nghĩ ra nổi, dứt khoát không nghĩ nữa, nói: “Này, mang gừng ra đây cho tôi! Người phụ nữ trong đám đông dường như phát hiện điều gì, nhìn về hướng Lý Dục Thần một cái, nhưng ánh mắt lướt qua Lý Dục Thần, và dừng lại trên người Tiền Khôn và Hồ Sư Ước. Mụn nhọt biến mất, chỉ còn lại làn da mới đỏ hồng. Tiền Hân Đồng đặt miếng gừng còn lại, lau mồ hôi trên trán, đắc ý nhìn kiệt tác của mình. Qua mười phút sau, làn da trên cánh tay của gã chốc đầu bắt đầu hồi phục màu sắc bình thường, hơi non, nhưng đã không thấy bất thường. Tiền Hân Đồng vui vẻ vỗ cánh tay nói: "Tôi xong rồi, sau đây xem ông đấy, ông Cao! "

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.