Con người ta chỉ ngưỡng mộ những người anh hùng được biết tới. Vậy nên Lý Dục Thần quyết định châm cứu. Anh sẽ dùng kĩ năng châm cứu như thần để chinh phục những kẻ kiêu ngạo và ngông cuồng này. Lý Dục Thần nhẹ nhàng kẹp một cây kim lên, ngón tay đột nhiên dùng lực, kim inox châm vào vị trí giữa hai đầu lông mày của ông cụ. Mấy người bên cạnh kinh ngạc thốt lên. Ông cụ tỉnh lại rồi chắc chắn sẽ biết được mọi chuyện. Người nhà họ Lâm vừa mừng vừa sợ, lần lượt lên tiếng gọi. Rồi anh vỗ nhẹ hai lần lên ngực ông cụ Lâm. Mọi người liền câm như hến. ” Trưởng khoa Chung cũng khen không dứt miệng, ánh mắt họ nhìn Lý Dục Thần le lói vẻ cuồng nhiệt. Nói xong, anh bước ra khỏi phòng bệnh. Bỗng nhiên thấy môi ông cụ Lâm khẽ giật, cụ ấy thở phù ra một hơi. Nhìn sang ông cụ Lâm, khắp mặt mũi, bả vai, cánh tay, ngực xuống đến tận đùi, chỗ nào cũng chi chít là kim. Chân khí đi dọc theo kinh mạch đến khắp toàn thân ông cụ. Họ còn chưa kịp chất vấn, Lý Dục Thần đã cầm cây kim thứ hai lên, lần này anh châm vào huyệt Thần Đình. Bà ta hơi bất ngờ, thậm chí còn có cảm giác lo sợ khi được coi trọng. Bà ta không biết phải đối mặt với cơn giận của cụ như thế nào. Mọi người mới thở phào một hơi như thể cuối cùng vở kịch cũng hạ màn. Không biết Lâm Thượng Nghĩa nhớ đến chuyện gì đó, cụ bật cười vài tiếng rồi ho khan. Người còn xấu hổ hơn nữa là bà Lâm. À còn nữa, bác phải quan sát cả quá trình từ bốc thuốc cho đến khi sắc thuốc nhé”. Lúc này không còn ai nghi ngờ về y thuật của anh nữa. Họ chưa từng thấy ai châm cứu kiểu này bao giờ. Một lát sau, cuối cùng Lý Dục Thần cũng dừng lại. “Cậu chính là Lý Dục Thần? Ngay cả Lâm Mộng Đình cũng cảm thấy Lý Dục Thần quá điên rồ. Nhưng ông ấy còn chưa khen hết câu, hành động kế tiếp của Lý Dục Thần khiến tất cả mọi người đều kinh hãi. Mọi người đều mừng như điên. Tiếp theo anh dùng cả hai tay, mỗi tay cầm một cây kim, dùng lực châm vào huyệt Tứ Bạch ở cả hai bên trái phải của ông cụ cùng một lúc. Hai tay anh vung lên mấy lần. Biểu cảm trên mặt Viện trưởng Diêu có đôi chút xấu hổ. ” Không phải trong lúc hôn mê Lâm Thượng Nghĩa không có cảm giác gì với bên ngoài, cụ cũng đã nghe thấy cuộc đối thoại ồn ào trước đó. Người nhà họ Lâm và ba vị chuyên gia cũng đi ra ngoài theo, chỉ để Lâm Thiền Minh ở lại với ông cụ. ”, bà Lâm la lên. ” “Bố! Lúc này Lý Dục Thần mới ngồi lại xuống ghế, đặt tay lên mạch cổ tay của ông cụ Lâm, lặng lẽ đưa một luồng chân khí vào trong người cụ ấy. Cụ gật đầu: “Ừm, tôi nghe theo lời cậu”. Kim châm trên người ông cụ đã được anh lấy về một cách rất nhanh gọn, không chừa lại một cây nào. Lý Dục Thần đứng dậy vung tay lên, hút một đống kim châm từ trên người ông cụ. Giờ phút này bà ta chỉ muốn tìm một cái lỗ chui xuống cho rồi. Lý Dục Thần bấm vào huyệt Chiên Trung trên ngực cụ ấy, sau đó đưa một luồng chân khí vào. Cụ nhìn mọi người, thở ra một hơi thật dài rồi nói. Hai tay anh di chuyển càng lúc càng nhanh, càng về sau chỉ còn lại bóng mờ, không ai có thể thấy rõ rốt cuộc anh đã cầm bao nhiêu cây kim, châm bao nhiêu huyệt. Họ cũng không có ý kiến gì cả. Anh dùng năm ngón tay kẹp cùng lúc bốn cây kim, cả hai tay trái phải có tổng cộng tám cây kim. Lâm Thượng Nghĩa cảm thấy ngực mình ấm áp và dễ chịu hơn rất nhiều. Người nhà họ Lâm và mấy vị chuyên gia đều đứng. “Là cháu ạ”, Lý Dục Thần đáp. Nhưng anh lại không hề dao động, hai tay giơ lên, tám cây kim châm cứu inox đồng loạt châm vào tám huyệt trên đầu và mặt của ông cụ. Ai nấy nhìn mà cũng phải nín thở, trong phòng bệnh trở nên cực kì yên tĩnh, dường như có thể nghe thấy cả tiếng kim châm vào da. “Không ngờ vẫn là cậu cứu cái mạng già này của tôi”. Mắt Lâm Mộng Đình ngấn lệ, cô muốn khóc nhưng lại không khóc được. Lý Dục Thần quay đầu lại lườm họ. Cụ ấy ho khan vài tiếng, đôi mắt trở nên sáng ngời. Sau đó từ từ mở mắt. Nhưng Lý Dục Thần vẫn chưa dừng lại. “Cậu điên rồi hả! Mọi người há hốc mồm. Lý Dục Thần ném kim vào hộp đựng kim châm cứu. Giáo sư Tôn cảm thán: “Kỳ tích! ” … Làm gì có ai vừa bắt đầu đã châm vào giữa hai đầu lông mày, đã thế còn châm sâu như thế chứ? Đây đúng là kỳ tích! “Thiền Minh, tôi vừa mới đi một vòng từ cửa địa ngục về đây”. Lý Dục Thần đứng dậy dặn người nhà họ Lâm: “Để ông cụ nghỉ ngơi đi, tôi sẽ kê một đơn thuốc cho mọi người đi lấy thuốc”. Lại càng không có ai dám bất kính với anh. Lúc này họ kính trọng Lý Dục Thần như thần linh vậy. Kim châm khắp người cũng không phải không có tác dụng, nó sẽ giúp chân khí chạy trong kinh mạch phát huy hiệu quả tốt hơn. Chiêu này đến cả Giáo sư Tôn cũng phải khen không dứt miệng. “Bác gái, xin làm phiền bác, bác nhớ phải bốc thuốc theo đơn này, tên thuốc và liều lượng đều phải giống y hệt trên đơn. Ra đến phòng khách ở ngoài, Lý Dục Thần ngồi xuống trên ghế. “Bố! “Ông vẫn chưa khoẻ hẳn, bây giờ còn đang rất yếu, tốt nhất là nói ít thôi ạ”. Mọi người chỉ thấy hai tay anh cầm một đống kim. ” “Ông nội! Lý Dục Thần cầm lấy giấy bút trên bàn viết một đơn thuốc, sau đó nhìn lướt qua nhóm người nhà họ Lâm, cuối cùng anh đưa giấy cho bà Lâm. Lý Dục Thần cực kì nghiêm túc. Chuyện này không thể qua loa, nếu đã có người muốn lấy mạng ông cụ Lâm, đã nguyền rủa không thành công, khó đảm bảo kẻ đó sẽ không dùng đến thủ đoạn xảo quyệt hơn. Sở dĩ anh chọn bà Lâm cũng là vì muốn thử bà ta. Anh nhất định sẽ điều tra vụ của Lạc Minh Sa, nếu vụ đó thật sự là kế hoạch của bà ta, vậy thì anh sẽ không khách sáo. "Được, tôi biết rồi".