.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 485: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 502 “Rất nhiều người bị rắn cắn thật sao?”




"Là em à? ", cô gái dường như không ngờ cô bé lại đến, cau mày: "Em đến đây làm gì? Xem chị chết chưa à? "


Lam Điền nói: "Em sợ ban đêm sẽ có rắn côn trùng đến cắn chị, ở đây nhiều rắn lắm. Chị đói rồi phải không, em mang cơm nắm cho chị". ” Cô gái cười lạnh lùng, không nói gì. Ăn xong cơm nắm, Lam Điền dùng dao chặt củi chặt cành khô, đốt lửa bên cạnh cô gái. Chú ấy đã chữa khỏi độc rắn của em, còn cả rất nhiều người trên trấn cũng bị rắn cắn, đều là chú ấy chữa khỏi”. Nhưng rắn sẽ không tấn công người tùy tiện, trong tay em có dao chặt củi, ở đây còn có lửa, có thể ngăn giúp chị. “Như thế này à? Rắn bò đến. ” Lam Điền nói: “Em nghĩ chị ở đây vừa lạnh vừa đói, chắc chắn rất khó chịu. ” “Em không sợ bị rắn cắn sao? “Chị à, ở đó nhiều rắn quá! Cô gái nuốt nước miệng, chê ghét nói: “Cút đi! Cái tiêu phát ra tiếng kêu kỳ lạ, không vang, nhưng rất nhức tai. Cô gái cảm thấy ấm hơn nhiều, nói: “Tại sao em phải làm vậy? ”, cô gái hỏi. Lam Điền cầm dao chặt củi, giơ ngang ra, chặn trước người cô gái, nói: “Chị à, em bảo vệ chị! Lam Điền vừa quay đầu, nhìn thấy trong bụi cỏ có rất nhiều rắn bò ra. Lam Điền sợ giật mình, suýt nữa hét lên. Con dao chặt củi nặng trịch hình thành sự đối lập rõ ràng với cơ thể nhỏ bé của cô bé. Cho dù em bị rắn cắn, chú Lý cũng sẽ cứu em”. ” “Em cũng không biết. Trước đây em lạc đường trong núi, cũng vừa lạnh vừa đói, em chỉ muốn khóc, nhưng khóc cũng chẳng ích gì, chỉ sẽ khiến thú hoang chạy đến”. ” Lam Điền đưa cơm nắm đến bên miệng cô gái nói: “Chị à, em bón cho chị nhé, ăn lúc còn nóng đi”. Biết rõ là chị không động đậy được, em cố ý làm chị thèm, chọc chị tức chết phải không? Ban đầu cô gái muốn từ chối, có lẽ là đói quá rồi, hương thơm của cơm nắm khiến người ta khó mà nhịn được, liền há miệng ăn. Lam Điền do dự một lúc, vẫn ngậm trong miệng, thổi một cái. ” Cô hơi khom người lại, hai tay nắm chặt dao chặt vủi, vẻ mặt chuyên tâm nhìn phía trước. “Em thật sự muốn bảo vệ chị? Lam Điền đưa cơm nắm qua. Chỉ lúc sau, gần đó truyền ra tiếng sột soạt. ” “Thổi tiếp đi”. Cô gái nhìn bóng lưng của cô bé dập dờn trong đống lửa, cũng phải ngẩn người. ” “Đúng thế, là cái này, em thổi đi”. Đợi trời sáng, chú Lý sẽ đến thả chị. “Em thực sự muốn giúp chị? Ai cần em mang cơm nắm đến? “Trong túi bên trái của chị có cái tiêu em lấy ra thổi đi”, cô gái nói. ” “Sợ chứ! Lam Điền nghiêm túc gật đầu. ” “Đúng thế, chị à, bây giờ chị không động đậy được, nếu bị rắn cắn, thì chết đấy! Lam Điền lại thổi mấy cái. Lam Điền lấy ra một cái tiêu trúc trong túi của cô gái: “Là cái này à? “Chú Lý đó là ai? "Rất nhiều người bị rắn cắn thật sao? "

"Dạ, đúng thế, rất nhiều người! "

Cô gái trầm tư một lúc, nói với Lam Điền: "Cô bé, em lại đây, ngồi bên cạnh chị". Lam Điền do dự nói: "Nhưng, chị à, rắn… "

"Không cần sợ, ngồi lại đây ngồi, chị dạy em thổi tiêu dọa rắn sợ chạy mất thế nào", giọng điệu của cô gái dịu dàng hơn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.