Nhìn đàn rắn càng lúc càng gần, Lam Điền cũng sợ, nghe thấy cô gái nói như vậy, liền đi đến, ngồi bên cạnh cô gái, nhưng vẫn nắm chặt con dao chặt củi trong tay. Cô gái nói: "Em biết không, rắn cũng nghe hiểu ngôn ngữ, chỉ là ngôn ngữ của chúng khác chúng ta. Em thổi tiêu theo cách và nhịp điệu của chị dạy em, thì có thể giao tiếp với rắn". Lam Điền bán tín bán nghi, cảm thấy không thể tin nổi. Nhưng cô bé vẫn chuyên tâm nghe cô gái giải thích về cái tiêu nhỏ này, và thổi theo cách của cô gái dạy. “Đây là thủ pháp gì? ” Cô gái cười dịu dàng, nói: “Chị tên là Tạ Hồng Lăng, còn em? Chị à, chị lợi hại quá! Khó khăn lắm mới đến được bên cạnh Tạ Hồng Lăng, cô ta giơ tay định giải huyệt vị trên người Tạ Hồng Lăng. ”, Lam Điền hưng phấn nói: “Chị à, chị tên là gì? Cô gái áo đỏ tức giận nói: “Em bị tên đàn ông thối đó điểm huyệt? ” Tạ Hồng Lăng đỏ mặt: “Sư tỷ, người đó điểm huyệt từ xa, anh ta không động vào muội”. Lam Điền thử rất nhiều tiếng tiêu nhịp điệu khác nhau, đàn rắn liền hành động theo chỉ huy của tiếng tiêu. “Oa, đẹp quá! “Cảm ơn chị! ” Cô ta còn vừa nói hết, trong rừng cây bỗng lóe lên ánh đỏ. Cô gái áo đỏ lạnh lùng hừ một tiếng: “Hừ, phụ nữ của Bách Hoa Cốc chúng ta làm sao có thể bị đàn ông động vào, điểm huyệt từ xa cũng khong được, phải chặt tay của anh ta! ” Tạ Hồng Lăng nói lại sự việc một lượt. Cô gái áo đỏ đáp xuống bên cạnh họ, kinh ngạc nói: “Sư muội, muội sao thế? Lam Điền nhìn thấy một cô gái mặc áo đỏ từ ngọn cây bay xuống. “Lam Điền… Chẳng lẽ là người của phái Âm Sơn? ” “Chị Hồng Lăng, em tên là Lam Điền”. ”, Tạ Hồng Lăng gọi một tiếng. Nhưng trong mắt cô gái áo đỏ, lại vô cùng ảo diệu, nhất thời không thể nhìn thấu. ” Cô gái cười, nói: “Tặng em cái tiêu này, sau này em cũng không cần sợ rắn nữa”. Cô gái áo đỏ tiến lên một bước, đang định ra tay giúp Tạ Hồng Lăng giải huyệt, bỗng mấy hòn đá vụn từ dưới đất bay lên, tấn công về phía cô ta. ” Tạ Hồng Lăng nói: “Sư tỷ, tỷ đừng nói nhiều như thế vội, mau giải huyệt giúp muội đi”. ” Cô gái áo đỏ vung tay đánh bay những hòn đá, không dám lại gần, nghiêm mặt quan sát. Quả nhiên, đàn rắn nghe thấy tiếng tiêu liền dừng lại. ” Tạ Hồng Lăng lắc đầu nói: “Chắc không phải là người của phái Âm Sơn đâu, lần này Tiểu Thanh nhảy ra ngoài, cắn thương không ít người, đều là do anh ta chữa khỏi, cô bé Lam Điền này chính là một trong số đó. ”, Lam Điền nhìn cô gái áo đỏ kinh ngạc kêu lên. “Lại còn có trận pháp! ” “Không, em không thổi sai, nhưng… ” Lam Điền chơi cây tiêu, thổi ra các tiết tấu khác nhau, tiếng tiêu vang lên từng hồi liền tiếp, vang vọng trong rừng núi. đúng là cái tên hay! “Oa, thần kỳ quá! Nhưng điểm mấy cái liền lại không hề có hiệu quả, ngược lại còn khiến Tạ Hồng Lăng đau đớn hơn. Cô ta tốn hết hai tiếng mới miễn cưỡng phá được trận pháp. Tạ Hồng Lăng bỗng cau mày, nói: “Đừng thổi nữa! Đây là trận pháp do Lý Dục Thần tiện tay bày ra, chỉ để ngăn thú hoang đến gần ăn thịt cô ta, cho nên không lợi hại gì. “Sư tỷ! ” Lam Điền sợ giật mình: “Sao thế, chị Hồng Lăng, em thổi sai rồi ư? ”, cô gái áo đỏ kinh ngạc: “Gần trấn Lâm Hoang sao lại có cao thủ như vậy? Từ lúc nào người của phái Âm Sơn đi lo chuyện sống chết của dân chúng trên trấn chứ? "
Lam Điền nói: "Chú Lý là người tốt. Chị à, chị không cần lo lắng, đợi trời sáng, chú ấy sẽ đến thả chị". Tạ Hồng Lăng nói: "Sư tỷ, hay là đợi đến trời sáng đi… "
Cô gái áo đỏ nổi giận nói: "Hừ, người của Bách Hoa Cốc, từ lúc nào phải dựa vào người khác đến cứu, tỷ sẽ đưa muội về núi, để bà bà ra tay cứu muội".
