Sau khi đi ra khỏi tiệm mạt chược anh Sáu, chị Mai lấy một trăm ngàn tệ từ trong túi ra đưa cho Lý Dục Thần. "Làm gì vậy? "
"Cho cậu". "Tôi không cần! ", Lý Dục Thần lắc đầu. Và khi đánh không lại Mã Sơn thì Hoàng Tam sẽ bắt nạt anh và Đinh Hương. ” “Thắng được một bàn tay của tôi thì gã ta có lợi gì chứ? “Chị Mai, sao chị chơi gian lận? ” Lý Dục Thần lấy hai quân bài mạt chược từ trong túi ra, một quân Yêu Kê và một quân Cửu Vạn. Anh từng vì Đinh Hương mà đánh nhau với Hoàng Tam, dùng vôi sống ném vào mắt anh ta. Lý Dục Thần cũng không biết sao Mã Sơn có thể bịa được như vậy, đến giờ anh vẫn chưa nói quan hệ giữa mình và Lâm Mộng Đình cho Mã Sơn biết. Lý Dục Thần còn lâu mới tin Sáu Sẹo hùng hùng hổ hổ như vậy chỉ vì chút tiền kia. “Gã ta sẽ không cược”. “Vị này là… Về sau thế nào thì Lý Dục Thần cũng không biết. “Có bao nhiêu á? ”, Lý Dục Thần cười nó: “Gã ta mà thua một con mắt thì coi như thua hoàn toàn. Ấn tượng của Lý Dục Thần về Hoàng Tam chỉ dừng lại ở việc tên này hay thích táy máy tay chân, đông trộm tây thó. Nghe Mã Sơn kể là Hoàng Tam vẫn nhặt ve chai, có điều làm lớn hơn trước đây, mở cả một cái vựa thu mua ve chai. Hoàng Tam nói: “Tôi toàn kiếm món tiền lớn, không chơi tiền lẻ, chỉ cần anh có vốn thì tôi sẽ dẫn anh theo, không có thì sang bên chơi đi”. Hai người này còn thường xuyên đánh nhau. “Hừ, có bao nhiêu? ” Hoàng Tam híp đôi mắt tam giác lại, khinh bỉ nói: “Tôi là loại người ấy sao? ”, trong mắt chị Mai tràn ngập lo lắng. ” “Ừm”. Chị Mai phụt một tiếng bật cười: “Nhặt ve chai mà tính lăn lộn xã hội gì chứ”. Lý Dục Thần tất nhiên không sợ, song, khi chị Mai nói vậy, anh lại có hơi lo lắng cho Đinh Hương. Chị Mai bám riết không tha, cứ muốn nhét tiền vào túi Lý Dục Thần. Sáu Sẹo không phải loại dân cờ bạc ham thắng thua, gã ta là dân làm ăn mở sòng bạc kiếm tiền”. ” Hoàng Tam cảm thấy quen quen, nhưng không nhớ ra. “Vậy sao ban nãy cậu còn muốn cược với Sáu Sẹo? ” Mã Sơn đáp: “Chúng tôi biết Hoàng Tam anh buôn bán được lắm, đừng keo kiệt thế, dẫn anh em đi kiếm tiền với”. ” Lý Dục Thần không trả lời mà hỏi: “Chị Mai, rốt cuộc chị đã thắng được bao nhiêu tiền ở tiệm mạt chược anh Sáu mà Sáu Sẹo lại nhằm vào chị vậy”. ”, Lý Dục Thần hỏi. Lý Dục Thần vẫn cảm thấy không đáng tin lắm, người như Sáu Sẹo sao mà biết giữ lời hứa chứ? Sắc mặt chị Mai chợt thay đổi, quay đầu nhìn lại, thấy hai người họ đã rời xa tiệm mạt chược mới thở phào một hơi. Bọn họ hẹn gặp nhau ở một quán ăn nổi tiếng. “Con rể nhà họ Lâm? “Cậu biết tôi giấu bài trên người cậu? “Nào có thắng nhiều, mỗi ngày tôi chỉ thắng ba, năm trăm chứ mấy, kiếm lại đống phí bảo kê của gã ta. Chị Mai kinh ngạc nhìn Lý Dục Thần: “Trông cậu trẻ vậy mà sao ăn nói giống y như mấy tay anh chị già đời thế, không phải trước đây đã ra xã hội lăn lộn rồi đó chứ”. “Chị Mai, chị không sợ gã ta quay về tiệm trả thù tiếp hả? “Tôi… ” “Cái này thì không đâu. Lý Dục Thần vừa đổi kiểu tóc mới, trông khá giống cậu ấm cô chiêu nhà giàu. Anh ta là con rể nhà người ta đó”. Lý Dục Thần không về mà đi thẳng đến phía Nam thành phố. ” “Nhưng lỡ Sáu Sẹo cược với cậu thì sao? Nói ra có thể hù chết anh! Hoàng Tam mặc đầy người hàng hiệu, trên cổ đeo một cái dây chuyền vàng bản to, cổ tay cũng đeo đồng hồ bằng vàng nhưng không biết là thật hay giả. “Chị Mai, tôi còn có việc nên đi trước nhé”. Sao? Cứ yên tâm đi, có tôi ở đây thì sẽ không để cho Sáu Sẹo làm gì cậu đâu”. Mã Sơn vuốt dây chuyền vàng của đối phương hỏi: “Ngâm trong nước có nổi lên không? “Cậu chắc chắn thế à? Anh ta và Mã Sơn đều là vua lượm ve chai có tiếng. Anh và Mã Sơn đã hẹn Hoàng Tam ở đó. Cũng chỉ mỗi hôm nay mới thắng nhiều chút, ai biết Sáu Sẹo kia hẹp hòi thế chứ, mới thắng chút xíu đã nói tôi chơi ăn gian”. Lý Dục Thần ngửi thấy mùi dầu rán bánh trên người chị Mai thì chợt nhớ đến gương mặt của ông chủ Vương trong tiệm. Mã Sơn nói: “Cậu chủ Lý, kẻ có tiền”. Để gã ta lục soát người hả? “Trả lại cho chị”. ” “Không cược thì sao giờ? Chị Mai thấy anh cau mày thì kéo tay Lý Dục Thần lắc lắc, sáp lại gần: “Anh Lý à, anh Lý nhỏ của tôi ơi! Hoàng Tam liếc Lý Dục Thần. Hai ta có xem như môn đăng hộ đối không? “Đây là thứ cậu nên được”. Hoàng Tam cũng xuất thân từ nhặt ve chai, không ở cùng một khu vực với nhưng lại thường xuyên gặp mặt. Anh lo ông ta sẽ cầm dao tới chém mình. Chị Mai không khỏi lo lắng: “Nết Sáu Sẹo kia cực kỳ hẹp hòi, hôm nay cậu khiến gã ta mất hết mặt mũi thì tên này sẽ không bỏ qua cho cậu đâu, phải cẩn thận đó”. Có điều, chị Mai không chịu nói thì anh cũng không gặng hỏi. ” “Cậu biết nhìn hàng đấy! Lý Dục Thần: “Trước đây, tôi chỉ đi nhặt ve chai thôi”. tôi gian lận hồi nào? Có lẽ Mã Sơn đoán được từ việc Lý Dục Thần đưa Lâm Mộng Đình về nhà lần trước. ”, Hoàng Tam tự nhận mình cũng là kẻ lõi đời, từng gặp vô số người. Lý Dục Thần: “Tay chị Mai nhanh vậy, lẽ nào trước kia học ảo thuật hả? Mã Sơn chỉ vào Lý Dục Thần nói: “Tôi không có tiền nhưng anh ta có”. Sáu Sẹo rất sợ mất mặt, hôm nay gã ta đã nói sẽ không đến quán cơm của chúng tôi gây chuyện thì chắc chắn sẽ không đến”. ”, chị Mai liếc anh: “Trước đây, tôi là một con nhóc ăn xin khắp nơi, đôi khi còn trộm cắp vặt. ”, Mã Sơn nói: “Biết nhà họ Lâm ở thành phố Hòa không? ", Hoàng Tam cười to, cười đến đau cả bụng: "Nếu anh ta là con rể nhà họ Lâm thì chắc tôi là ông chủ nhà họ Lâm quá, ha ha… "
Lý Dục Thần tát một cái "chát" lên mỏ anh ta. Tên khốn này ăn nói đáng đánh thiệt, không dạy cho một bài học thì không chắc chẳng biết bản thân là ai. Hoàng Tam nhảy dựng lên mắng: "Bà mẹ nó, mày đánh tao làm gì? "
Lý Dục Thần xụ mặt: "Nhóc con, ăn nói chú ý chút, đánh thế là nhẹ, nếu để bố vợ tôi nghe được thì không còn lưỡi để xài đâu".
